Chap 7: 7
Chương 7
Lão hoàng đế thích nhất là tổ chức tiệc tùng. Những đồng vàng đồng bạc nặng trĩu đều hóa thành ba ngày một bữa tiệc nhỏ, năm ngày một bữa tiệc lớn. Lão ngồi trên cao, tay cầm ly rượu nhìn bách quan tâng bốc mình, nhìn các vũ nương múa hát lấy lòng mình.
Chỉ vì khoảng thời gian trước sức khỏe không tốt, nằm liệt giường nên đành phải đau lòng bỏ qua thú vui này. Bây giờ cơ thể đã khỏe lại, lại bắt đầu xa hoa lãng phí.
Tạ Trường Sinh không để ý đến Tạ Hạc Diệu, vòng qua hắn rồi bước xuống giường, chân trần bước đến bàn, lấy con dao khắc bằng đá quý phác hoạ hoa văn phức tạp mà mình đã ném lên bàn rồi dùng sức khắc một đường lên mặt bàn.
Trước dấu khắc này, trên mặt bàn còn những dấu khắc khác. Những vết khắc ngang dọc không theo quy tắc nào, xấu xí lại còn sâu, ít nhất cũng có mười mấy hai mươi vết.
Thực ra, mặt bàn này chính là cuốn lịch của Tạ Trường Sinh. Y dùng cách này để ghi lại những ngày mình xuyên không đến đây, đếm ngược đến ngày lão hoàng đế chết. Còn 340 ngày, 340 vết khắc, chính là ngày lão hoàng đế sẽ qua đời.
Tạ Hạc Diệu khập khiễng đi tới, tò mò hỏi Tạ Trường Sinh: "Nhóc ngốc, đệ đang làm gì vậy?"
Tạ Trường Sinh "leng keng" một tiếng ném dao găm xuống, cười thật thà với Tạ Hạc Diệu: "Sổ tử vong.”
Tạ Hạc Diệu mờ mịt trừng mắt nhìn.
Thấy Tạ Trường Sinh tỉnh lại, Dương La cùng các cung nhân hầu hạ y mặc quần áo rửa mặt.
Vì có tiệc cung đình, hôm nay trang phục của Tạ Trường Sinh phức tạp hơn bình thường. Y mặc hết lớp này đến lớp khác, trang sức cũng đeo hết cái này tới cái khác. Thậm chí trên tóc cũng gắn đầy những viên đá quý màu đỏ, chỉ cần lắc đầu một cái là nghe thấy tiếng leng keng.
Tạ Trường Sinh ngồi trên bàn vò một quả cầu giấy chơi một lúc lâu, rồi ngẩng đầu lên suýt nữa cả người bị kéo ngã xuống đất: “Nặng quá!!”
Dương La nhanh chóng đỡ lấy Tạ Trường Sinh, trong lòng nàng vừa thấy thú vị vừa cảm thấy có lỗi, lúc nãy thấy Tạ Trường Sinh ngoan ngoãn không nhúc nhích, chỉ thấy y yên lặng nghe lời, không nhịn được mà thêm cho y thêm nhiều trang sức. Bây giờ nàng mới nhận ra đã quá long trọng, vừa nhịn cười vừa gỡ những viên đá quý ra khỏi tóc Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh lại không có kiên nhẫn, không chịu ngoan ngoãn ngồi tại chỗ nữa. Dù Dương La có giải thích rằng nàng đang tháo trang sức cho y, Tạ Trường Sinh cũng không chịu tin nữa. Y trốn đông trốn tây trong điện, vậy mà rất lanh lẹ.
Tạ Hạc Diệu đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát Tạ Trường Sinh chơi đùa với các cung nhân, nhìn nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt như trẻ con của y, lòng dâng lên một chút nghi ngờ.
Con người biến thành ngốc, tính cách cũng thay đổi sao? Tạ Hạc Diệu nhớ rất rõ: Tạ Trường Sinh từ nhỏ đã bướng bỉnh, mèo chê chó ghét, Tạ Hạc Diệu rất hận Tạ Trường Sinh.
Nhưng Tạ Trường Sinh bây giờ lại thấy thế nào cũng khiến người ta thích.
Lòng Tạ Hạc Diệu khó chịu vô cùng, giống như vừa ăn phải quả hồng do một vị đại nhân nịnh nọt nào đó đưa lên mấy hôm trước. Vừa đắng vừa chát, nhưng khi chuẩn bị nhổ ra thì lại cảm nhận được một chút ngọt ngào, khiến lòng càng thêm phiền não.
Bình luận