Chap 69: 69
Chương 69
Ngày hôm sau.
Mặc dù đã hẹn với Cố Phi Y hôm nay sẽ ra ngoài, nhưng Tạ Trường Sinh vẫn đi tìm Tạ Hạc Diệu trước.
Bởi vì mấy ngày nay Tạ Trường Sinh cứ quên bẵng việc đưa cho hắn mặt dây chuyền mà y đã mua. Lúc này Tạ Trường Sinh cuối cùng cũng nhớ ra, y xách mặt dây chuyền màu tím lấp lánh đến nơi ở của Tạ Hạc Diệu.
Tạ Hạc Diệu vừa mới thức dậy, tựa vào cửa như không có xương, mượn bồn rửa tay rửa mặt.
Thấy Tạ Trường Sinh đưa thứ gì đó cho mình, Tạ Hạc Diệu ngáp một cái, tinh quái vẩy một ít nước lên mặt y: “ Đệ nói suông lừa ta mấy ngày nay, cuối cùng cũng chịu mang tới rồi.”
Hắn đưa tay nhận lấy, liếc nhìn một cái, sắc mặt lại cứng đờ.
Mấy ngày nay Tạ Trường Sinh cứ lải nhải nói đã mua cho hắn một món đồ tốt, là một viên đá quý vô giá.
Tuy Tạ Hạc Diệu không hoàn toàn tin, nhưng khi thực sự cầm mặt dây chuyền này trong tay, lại biết Tạ Trường Sinh hoàn toàn đã bị lừa.
Hắn treo mặt dây chuyền nhỏ màu tím xuống dưới tẩu thuốc của mình, trước tiên cảm ơn Tạ Trường Sinh: “Ta thích.”
Tiếp đó, lại có phần lo lắng dặn dò y: “Nhóc ngốc, sau này đệ ra ngoài, mấy loại châu báu trang sức này đừng mua nữa, ta nghe nói đá nhuộm màu đeo vào không tốt cho sức khỏe. Ồ, đương nhiên không phải nói viên đá này của đệ, à, viên đá quý này của đệ bị nhuộm màu đâu.”
“Còn nữa, đồ cổ gì đó cũng tuyệt đối đừng dính vào. Cảnh Vương vì đụng vào thứ này mà ngay cả nhà cũng phải bán đi, đến giờ vẫn ngày ngày ôm mấy món đồ cổ giả mới khai quật được từ năm kia mà ngủ.”
“Đúng rồi, đồ ăn gì cũng đừng mua lung tung, lỡ không sạch sẽ.”
Tạ Hạc Diệu nói rồi đột nhiên vỗ trán mình: “Thôi, ta không nói nữa, ta cảm thấy mình bị đại ca nhập rồi.”
Tạ Trường Sinh định giúp hắn một tay, đưa tay quơ loạn trong không trung: “Đại ca đến, đại ca đến, đại ca từ bốn phương tám hướng đến!”
Tạ Hạc Diệu: “…”
Cũng không cần phải phối hợp đến thế.
Nhắc đến Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu hỏi Tạ Trường Sinh: “Đệ có mua đá, à, mặt dây chuyền đá quý cho đại ca không?”
Tạ Trường Sinh gật đầu, rồi lại nói: “Phương Lăng ca ca cũng có.”
Nói rồi, Tạ Trường Sinh đưa tay, lục lọi trong tay áo, lại lôi ra một mặt dây chuyền nhỏ.
Y đưa mặt dây chuyền nhỏ vào tay Tạ Hạc Diệu: “Nhị ca ca giúp ta đưa cho huynh ấy.”
Tạ Hạc Diệu lại cười chắp tay lại, nói gì cũng không chịu nhận: “Giúp cái gì mà giúp, đệ tự mình đưa đi. Nhị ca bây giờ giúp đệ gọi Phương tiểu Hầu gia đến.”
Nói rồi liền cao giọng, gọi một tiểu thái giám chân cẳng lanh lẹ đến, bảo hắn chạy đi gọi người.
Chẳng bao lâu sau Phương Lăng đã đến, hắn vội vã đi vào, trán đẫm mồ hôi, đôi mày kiếm nhíu chặt: “Thái y nói sao?”
Bình luận