Chap 67: 67
Chương 67
Một ngày sau, đoàn người vi hành lại bị chia ra một nửa.
Họ cùng lão hoàng đế lên chiếc thuyền khách đi về phía Nam.
Lão hoàng đế vuốt râu ngồi ở ghế bên mạn thuyền, càng nhìn những người lên thuyền, sắc mặt càng trầm xuống.
...Sao toàn là trẻ con, ông lão, bà lão thế này?
Lão thầm chửi trong lòng, sắc mặt gần như đen kịt như đáy nồi. Từ mỹ nhân xoa xoa cái bụng hơi nhô lên nép vào bên cạnh lão hoàng đế, nhẹ giọng nói gì đó.
Cố Phi Y đứng đó, lấy trà ra pha cho lão hoàng đế.
Còn Tạ Trường Sinh tuy ngồi ngay đối diện lão hoàng đế, nhưng lại không mấy quan tâm đến chuyện xảy ra trước mắt. Y chỉ ôm Tuế Tuế thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn mặt hồ, rồi lại nhìn những người lên thuyền.
Một bà lão vác bọc hành lý, một đôi vợ chồng già dắt tay ba đứa trẻ, một bà cụ lẩm bẩm một mình "đồ đạc không được đè hỏng nếu không con dâu không được ăn".
Mặc dù chỗ họ ngồi không bắt mắt nhưng hễ có người lên thuyền, ánh mắt của họ đều bất giác lướt qua mặt Tạ Trường Sinh và Cố Phi Y một vòng, rồi lại một vòng nữa.
Tạ Trường Sinh vẫn giữ vững phẩm chất tốt đẹp là nổi điên mọi lúc mọi nơi.
Y hét lớn: "Ra ngoài đường, thân phận là do mình tự tạo! Thực ra ta là một idol sắp ra mắt! Chụp ảnh chung một tấm mười lăm đồng, bắt tay một lần hai mươi đồng, mọi người xếp hàng đi!"
Lão hoàng đế tức giận nói: "Trường..."
Vậy mà lão lại nhất thời quên mất cái tên giả đã đặt cho Tạ Trường Sinh, phải mất một lúc mới phản ứng lại được. Nhưng lúc gọi lại, khí thế đã yếu đi rất nhiều so với lúc nãy: "Trường Mệnh! Con lại nói năng lung tung gì thế?!"
Còn những người vừa rồi còn đang nhìn Tạ Trường Sinh, nghe vậy đều ngẩn ra.
Mọi người nhìn nhau, đầu tiên là kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt ngây dại vô hồn của Tạ Trường Sinh, ai nấy đều lộ vẻ giật mình.
Tiếp đó lại có chút cảm khái.
...Ai mà ngờ được một thiếu niên xinh đẹp non nớt như vậy lại là một kẻ ngốc chứ?
Đúng là số phận vô thường.
Lại nhìn Tạ Trường Sinh.
Y chỉ cảm thấy chưa đã ghiền, còn định hét thêm gì đó. Một cậu bé đi ngang qua Tạ Trường Sinh, vì bị người phía sau va vào nên loạng choạng.
Tạ Trường Sinh nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cậu bé.
"Cảm, cảm ơn huynh." Cậu bé nghiêm túc cảm ơn Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh trầm tư hỏi cậu: "Có khi nào trên thế giới này thực ra đa số mọi người đều bị mù màu, người mù màu mới là người có thị lực bình thường không? Đệ có bao giờ nghĩ thế giới này vốn dĩ có màu gì không?"
Cậu bé ngơ ngác chớp chớp mắt, hai tay đưa lên ôm lấy vầng trán không biết tại sao lại bắt đầu đau nhức: "...Hả?"
Tạ Trường Sinh vừa định hỏi thêm, đã nghe thấy một tiếng "cộc".
Bình luận