Chap 66: 66
Chương 66
Sau khi ra khỏi hồ nước nóng, cả người Tạ Trường Sinh đều choáng váng, có lẽ là vì ngâm mình quá lâu. Cũng có lẽ là vì chuyện vừa rồi đối với y quả thực quá kích thích.
Lớp vải ướt sũng theo động tác của Cố Phi Y lơ lửng trong nước, rồi lại theo động tác của Cố Phi Y va mạnh vào hai chân y.
Ngược lại giống như có thêm một đôi tay, đang vuốt ve y vậy.
Trong đầu Tạ Trường Sinh lại lóe lên hình ảnh cuối cùng, biểu cảm nghiêm túc và nhẫn nhịn của Cố Phi Y.
Y lắc lắc đầu, dùng lòng bàn tay làm quạt, tự quạt mát cho mình.
Tạ Trường Sinh trốn sau tấm bình phong, đợi đến khi nhiệt độ trên mặt và trên người đã hạ xuống một chút, vừa múc nước lau sạch hai chân, vừa nói lời cay độc với Cố Phi Y.
“Ngươi đã chọc giận một con sư tử đực rồi! Ta tức giận đến nỗi sau này chỉ ăn cơm trắng! Sẽ không bao giờ ăn rau nữa!”
Bên ngoài bình phong truyền đến một tiếng cười khẽ, cùng với tiếng vải vóc sột soạt và tiếng ngọc thạch va chạm.
Nhưng ngoài tiếng cười đó, một lúc lâu sau Cố Phi Y cũng không nói gì.
Tạ Trường Sinh bất giác thò đầu ra ngoài nhìn một cái.
Y nhìn thấy bóng lưng của Cố Phi Y.
Cố Phi Y cũng đang thay đồ, chiếc áo choàng mãng xà ướt sũng vắt trên chiếc giá bên cạnh, mái tóc dài được thả xuống, đuôi tóc ướt át rủ xuống bên hông.
Qua mái tóc đen như lụa, Tạ Trường Sinh mơ hồ có thể nhìn thấy một phần cơ thể của Cố Phi Y.
Vai rộng eo hẹp, làn da trắng như ngọc. Những giọt nước không ngừng men theo đường nét cơ thể uyển chuyển của Cố Phi Y từ từ nhỏ xuống.
Cố Phi Y cúi đầu, tay đang đặt trên cạp quần.
Trông có vẻ như sắp cởi quần lót.
Là một người ngại ngùng đến mức tỉnh dậy cũng không dám ra khỏi chăn, đi học cũng không dám nhìn bảng đen chỉ dám nằm bò trên bàn ngủ đọc tiểu thuyết, Tạ Trường Sinh vội vàng rụt lại vào sau tấm bình phong.
Cố Phi Y dường như cảm nhận được hành động của Tạ Trường Sinh, bên ngoài bình phong lại truyền đến một tiếng cười nữa.
*
Sau khi thay đồ xong, đầu Tạ Trường Sinh vẫn còn hơi choáng váng.
Hành động vừa xoa thái dương vừa đi ra ngoài của y bị Cố Phi Y nhìn thấy. Cố Phi Y hỏi y: “Sao vậy?”
Tạ Trường Sinh đáp: “Buồn nôn, đổ mồ hôi, cao huyết áp, ho, đau họng, toàn thân vô lực, chán ăn…”
Theo lời của Tạ Trường Sinh, Cố Phi Y nhíu mày đi về phía y hai bước, đưa tay ra định sờ trán y xem có nóng không.
Tạ Trường Sinh lại đột nhiên chuyển chủ đề: “Lạ thật, những triệu chứng này ta đều không có.”
Cố Phi Y: “…”
Bàn tay hắn đang định đưa ra sờ trán Tạ Trường Sinh, đổi thành búng một cái vào giữa trán y.
Tạ Trường Sinh chụm hai ngón tay lại, làm một ký hiệu tay không mấy tôn trọng đàn ông Hàn Quốc, nói: “Đầu của ta có hơi choáng.”
Bình luận