Chap 65: 65
Chương 65
Lúc đến hành cung đã là chập tối.
Sau khi nghỉ ngơi sơ qua, lão hoàng đế liền cho người chuẩn bị yến tiệc.Chỉ là bữa tiệc tối nay so với trước đây quả thực có chút sơ sài, chính điện có phần chật chội, mọi người ngồi chen chúc nhau, không có nhạc sư đánh đàn, không có mỹ nhân múa hát.
Chỉ có một mình Lạc thường tại ra sức ca hát.
Nhìn dáng vẻ Lạc thường tại ra sức đàn hát, Tạ Trường Sinh có cảm giác xót xa như đang xem một trăm ông bà lão dùng máy đọc sách bật nhạc nhảy quảng trường.
Thức ăn và rượu nước thì đủ cả, chỉ là vì vội vàng nên thiếu đi phần tinh tế.
Sắc mặt lão hoàng đế trầm xuống, rõ ràng là vô cùng bất mãn.
Tạ Trường Sinh thì lại vui vẻ.
Ngồi xe ngựa quá lâu, có thể được nghỉ ngơi trên mặt đất bằng phẳng hai đêm, trong lòng vô cùng vui sướng.
Y không nghe chuyện bên ngoài, chỉ cúi đầu chuyên tâm ăn uống.
Trong lúc đó, Cố Phi Y mang cho y một lần trà sữa, một lần lựu.
Đợi sau khi ăn uống no nê, Tạ Trường Sinh lau miệng ngẩng đầu, lại phát hiện có không ít người đang nhìn mình.
Ánh mắt đó đều mang theo chút dò xét.
*
Mấy ngày nay các quan thần theo lão hoàng đế đi đường, ngày nghỉ đêm đi, xóc nảy chao đảo, ai nấy đều bị hành hạ không nhẹ.
Bây giờ yên tĩnh lại, đầu óc cuối cùng cũng tỉnh táo hơn một chút.
Vừa tỉnh táo là cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Ví dụ như Cố Phi Y và Tạ Trường Sinh, rốt cuộc từ lúc nào quan hệ hai người lại trở nên tốt như vậy?
Trước có Chưởng Ấn đưa tiểu điện hạ đi dự yến, sau có Chưởng Ấn mang thức ăn đến trước mặt mọi người.
Đây có phải là một loại ám chỉ không?
Trà sữa…
Sữa (乳), đồng âm với nhục (辱).
Trong câu Cố tuy hữu danh mã, chi nhục vu nô lệ nhân chi thủ - Cho nên tuy là ngựa nổi danh cũng chỉ chịu nhục phục dịch dưới tay người chăn dắt, chữ “nhục” có nghĩa là “vùi dập, mai một”.
Quả lựu lại có ý nghĩa “cát tường bình an”.
Lẽ nào…
Chưởng Ấn đang ám chỉ rằng, người ngài ta coi trọng không phải Thái tử, mà là vị tiểu điện hạ ngốc nghếch, bị mai một này?
Cũng không phải là không có khả năng…
Thái tử thể nhược tất nhiên dễ khống chế, nhưng một đứa trẻ ngốc nghếch, không phải càng khiến Chưởng Ấn một tay che trời hơn sao?
Nhưng nếu Chưởng Ấn thực sự muốn phò tá Tạ Trường Sinh lên ngôi, tại sao lại không nhân cơ hội để Tạ Trường Sinh và lão hoàng đế vun đắp quan hệ, mà lại mặc cho họ nảy sinh khoảng cách?
Bình luận