Chap 63: 63
Chương 63
Lúc ba vị đại nhân đang trải giường, Cố Phi Y đi về phía Tạ Trường Sinh. Hắn nói: “Ta đành phải chịu thiệt một chút, chung giường với tiểu điện hạ vậy.”
“Không được!” Tạ Trường Sinh nói: “Ngươi không thể chịu thiệt thòi như vậy được! Ta xuống đất ngủ với các ông!”
Nói rồi y liền định lao xuống giường.
Cố Phi Y: “…”
Bình thường thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn, lúc này lại hợp lý lạ thường. Hắn đưa tay chắn ngang eo Tạ Trường Sinh, ngăn y lại.
Vì Cố Phi Y đang quay lưng về phía ba vị lão thần, hắn cũng không cố ý che giấu niềm vui trên mặt. Hắn cười dùng đầu ngón tay xoa xoa môi Tạ Trường Sinh: “Ta chịu thiệt một chút, tiểu điện hạ cũng chịu thiệt một chút, cả hai chúng ta cùng chịu thiệt một chút, đêm nay ngủ chung giường.”
Tạ Trường Sinh: “…”
Y thật sự không biết Cố Phi Y có gì mà phải chịu thiệt.
Theo y thấy, phen này của Cố Phi Y quả thực là Tần Thủy Hoàng ăn tiêu vậy–thắng tê tái rồi.
(Thần Thủy Hoàng =Doanh Chính, chữ Thắng và chữ Doanh trong tiếng Trung đều là yíng)
Tạ Trường Sinh lùi lại một bước, nhìn Cố Phi Y với vẻ quan tâm.
Tuy không nói lời nào, nhưng cả khuôn mặt đều viết rõ: “Ngươi không sao chứ?”
Nụ cười trên mặt Cố Phi Y lại càng tươi hơn, chỉ nói: “Ta hầu hạ tiểu điện hạ thay đồ.”
Hắn lấy cho Tạ Trường Sinh một bộ đồ ngủ mềm mại, lại dùng nước ấm thấm ướt khăn bông, giúp y lau tay và mặt.
Ba vị lão thần trong phòng nhìn Cố Phi Y ngay cả nước súc miệng cũng chuẩn bị sẵn cho Tạ Trường Sinh, bèn nhìn nhau.
Tuy không biết Cố Phi Y làm những việc này có thâm ý gì không, có phải là đang diễn cho mấy người họ xem không.
Nhưng vị Chưởng Ấn đại nhân quyền khuynh triều dã vậy mà lại hầu hạ vị tiểu điện hạ ngốc nghếch kia đến mức này, lại không hề có một sự thiếu kiên nhẫn nào, cũng thật sự khiến người ta khâm phục khả năng nhẫn nhịn của ngài ấy.
Sau khi Cố Phi Y tháo búi tóc cho Tạ Trường Sinh, hắn giúp y chải lại tóc, rồi gọi Phùng Vượng mang đến chăn nệm mới tinh, trải lên giường, lúc này mới điều chỉnh ánh nến rồi nằm xuống.
Hắn thấy Tạ Trường Sinh nằm sát vào tường, cách mình một khoảng, bất giác “chậc” một tiếng.
Tiếp đó hắn nghiêng người vươn dài cánh tay, theo thói quen định ôm Tạ Trường Sinh vào lòng.
Nhưng tay vừa chạm đến vai Tạ Trường Sinh, lại nhớ ra dưới đất còn có người đang ngủ, lại “chậc” một tiếng nữa, sa sầm mặt nằm lại xuống.
Sau khi Cố Phi Y nằm xuống, Tạ Trường Sinh nghe thấy một loạt tiếng sột soạt khe khẽ của chăn nệm.
Tiếp đó, một bàn tay lạnh như băng luồn vào trong chăn của Tạ Trường Sinh, tìm kiếm hai lần rồi nắm lấy tay y, đầu ngón tay lướt nhẹ qua đầu ngón tay y, rồi lại đan mười ngón tay vào nhau.
Bình luận