Chap 60: 60
Chương 60
Tạ Hạc Diệu trở về vương phủ, lòng miên man suy nghĩ về từng lời nói, hành động của Cố Phi Y trong bữa tiệc hôm nay, rồi lại nghĩ đến khuôn mặt đỏ bừng một cách khó hiểu của Tạ Trường Sinh lúc rời khỏi tửu lầu.
Đang đắm chìm trong suy tư, hắn bỗng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề phía sau.
Hắn đột ngột quay đầu lại, thấy một người đang tiến về phía mình.
Trên nửa khuôn mặt bên phải của người đó có một vết sẹo kéo dài từ xương mày đến khóe miệng, vốn đã có tướng mạo hung hãn, thêm vết sẹo này lại càng khiến người ta chỉ nhìn một lần đã muốn né tránh.
“Hô Diên Liêu.”
Tạ Hạc Diệu nhíu chặt mày, hắn liếc qua nút dây thừng buộc trên hai tay Hô Diên Liêu, không có dấu hiệu bị cởi ra, rồi lại ngước nhìn đám người hầu đang vội vã chạy tới.
Sau khi xác nhận với người hầu rằng Hô Diên Liêu chưa từng ra khỏi phủ, cũng không hề nói chuyện với bất kỳ ai, đôi mày của Tạ Hạc Diệu vẫn không hề giãn ra.
Con người Hô Diên Liêu này, vừa có thể giả vờ hung ác, thừa lúc ngươi yếu thế mà lấy mạng ngươi, lại vừa có thể ngoan ngoãn như một con chó để được sống.Hắn nhốt Hô Diên Liêu ở một viện hẻo lánh, nhưng gã lại lúc thì quỳ xuống đất cầu xin, lúc thì hứa hẹn tiền bạc kếch xù, vậy mà đã hai lần khiến thị vệ canh gác thả gã ra.
Vì thế, Tạ Hạc Diệu không thể không đặt làm riêng một sợi xích sắt, chỉ đợi tối nay thợ rèn làm xong và mang tới.
Bên này đang nghĩ, Hô Diên Liêu bỗng đột ngột đưa tay, ngón cái thô ráp định điểm vào trán Tạ Hạc Diệu.
Tạ Hạc Diệu loạng choạng lùi lại một bước, dùng sức gạt tay Hô Diên Liêu ra. Một tiếng “bốp” giòn giã vang lên.
Hô Diên Liêu cũng không để tâm, chỉ nở một nụ cười nịnh nọt, gã cất giọng mềm mỏng hỏi Tạ Hạc Diệu: “Nhị điện hạ, sao lại nhíu mày thế? Có phải con chó này đã làm ngài không vui không?”
Tạ Hạc Diệu chỉ nói: “Cút về đi.”
“Con chó này đến là muốn hỏi Nhị điện hạ một chuyện.”
Hô Diên Liêu chờ một lúc, thấy Tạ Hạc Diệu không bắt gã im miệng, liền cười nịnh: “Nhị điện hạ sắp rời kinh thành, vậy con chó này phải làm sao?”
Lời vừa dứt, Hô Diên Liêu đột ngột lao lên hai bước, nhân lúc chân cẳng Tạ Hạc Diệu không lanh lẹ mà túm lấy vạt áo trước của hắn.
Tạ Hạc Diệu trở tay tát mạnh vào mặt gã: “Buông bản vương ra!”
Một vệt máu tươi chảy dài từ khóe miệng Hô Diên Liêu, loang ra trên làn da màu lúa mì của gã.
Chỉ là dù bị đánh, gã vẫn không buông Tạ Hạc Diệu ra, ngược lại còn ghé sát vào hắn hơn.
Gã nghiến răng nói: “Nhân lúc bọn họ đều không có ở đây, ta giúp ngài xử lý Thái tử! Ta nói được làm được! Ngài cắt cho nước Tây Hồ chúng ta một mảnh đất của Đại Chu là được!”
Bình luận