Chap 5: 5
Chiếc bánh ngọt tỏa hương thơm của hoa quế nhẹ nhàng chạm vào đôi môi của Tạ Trường Sinh. Đôi môi y cảm nhận rõ ràng sự mềm mịn của chiếc bánh. Y ngơ ngác nhìn Cố Phi Y mong tìm ra manh mối nào đó nhưng chẳng thấy gì cả.
Trong đầu y thoáng qua vô số suy nghĩ.
“Không phải Cố Phi Y bôi độc lên ngón tay rồi bôi lên miếng bánh hoa quế này chứ?”
“Không đúng, dù hắn có một tay che trời thế nào cũng không thể ra tay ám sát ngay trước mặt như thế.”
“Hay là hắn đang thử xem ta là ngốc thật hay là giả ngốc?”
Có lẽ vì ngây người quá lâu, Cố Phi Y dần trở nên mất kiên nhẫn. Hắn đẩy mạnh miếng bánh vào môi y thêm chút nữa, đôi mắt đen láy hiện lên vẻ mất kiên nhẫn: "Điện hạ?”
Giọng điệu âm u lạnh lùng giống hệt như giáo viên chủ nhiệm mà Tạ Trường Sinh sợ nhất, người luôn xuất hiện đúng lúc khi y định trộm chơi điện thoại. Nhớ lại giáo viên chủ nhiệm, y liền sợ hãi bèn mở miệng ra theo phản xạ, cắn lấy miếng bánh hoa quế trên tay Cố Phi Y.
Nhận ra Tạ Trường Sinh đã cắn lấy miếng bánh từ kẽ tay mình, Cố Phi Y cảm thấy mới lạ. Hắn chợt nhớ đến năm xưa, trong hậu cung của lão hoàng đế có một vị Lệ tần chỉ mười hai tuổi, xuất thân từ một gia đình thường dân. Chữ thì không biết, thơ thì không thuộc, bị lão hoàng đế nhìn trúng đón vào trong cung, còn ngây thơ cho rằng là chuyện tốt.
Lệ tần cho một con mèo màu cam ăn, có lần Cố Phi Y đi ngang qua thấy nàng đang cho mèo ăn. Con mèo nhảy lên, cắn lấy miếng thịt khô từ tay nàng, nhăn mũi meo meo mà ăn. Tiếng răng cắt thịt vang lên, tiếng nuốt ừng ực. Không hiểu sao cảnh tượng ấy lại in sâu trong ký ức của Cố Phi Y.
Ánh mắt hắn nhàn nhạt nhìn răng môi của Tạ Trường Sinh, thấy rõ răng y cắn lấy miếng bánh, hàm răng ở trên để lại một dấu răng chỉnh tề trên mặt bánh mềm mại. Nửa miếng bánh trượt vào giữa răng môi y; vị tiểu hoàng tử biến thành kẻ ngốc đã quên mất tướng ăn, há to miệng nhai miếng bánh, ăn rất ngon lành. Đầu lưỡi đỏ ửng thoáng đảo qua, môi đỏ khẽ mím, ngay cả mẩu vụn dính trên môi cũng không tha.
Cố Phi Y thấy thú vị, nhìn thấy yết hầu Tạ Trường Sinh chuyển động cắn nuốt miếng bánh xuống, hắn cũng bất giác nuốt theo.
Hắn lại đưa nửa miếng bánh còn lại tới môi y.
Tạ Trường Sinh cũng không chịu ăn, ngơ ngác cự tuyệt: "Nghẹn.”
Cố Phi Y đành tiếc nuối đặt xuống nửa miếng bánh còn lại. Sau khi cáo từ, Tạ Trường Sinh dõi theo bóng lưng hắn rời đi, mãi mà không thể hiểu được dụng ý của vị thái giám chưởng ấn này.
-
Tạ Trường Sinh bị thương trở nên ngốc nghếch, một ngày, hai ngày, ba ngày. Lão hoàng đế thương yêu y, không cho phép tin tức lan ra ngoài. Nhưng lão không thể ngăn miệng lưỡi thiên hạ. Người đến bái phỏng y tấp nập không ngớt.
Tạ Trường Sinh biết hầu hết những người này đến để xem náo nhiệt. Nhưng y hoàn toàn không bận tâm. — Điều này đối với y là một điều tốt. Y muốn toàn bộ thiên hạ đều biết rằng y đã trở nên ngốc nghếch. Chỉ có điều trong số những người đến thăm, vẫn thiếu một người – Phương Tiểu Hầu Gia.
Bình luận