Chap 44: 44
Chương 44
Cố Phi Y cởi xong đai lưng, lại đi cởi áo của Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh khựng lại, cuối cùng y vẫn dùng hai tay che ngực: "Khách nhân! Ta không nhận hợp đồng này! Ngươi tìm người khác đi!"
Cố Phi Y nhướng mày, hỏi Tạ Trường Sinh: "Tìm ai?"
"Tìm Tuế Tuế!" Tạ Trường Sinh nói: "Nó còn dám ăn shit, đeo một cái chuông vào eo nó thì có sao?"
Cố Phi Y: "..."
Cái gì với cái gì vậy?
Cố Phi Y đột nhiên muốn cười, khóe môi cong lên, tiếng cười khẽ thoát ra.
"Nhưng mà..."
Hai tay Cố Phi Y từ eo y từ từ di chuyển lên, đặt ở cổ áo Tạ Trường Sinh.
Tạ Trường Sinh cảm thấy Cố Phi Y đang dùng một lực rất nhẹ kéo cổ áo y tuột xuống.
Cố Phi Y nói: "Ta chỉ muốn nhìn tiểu điện hạ đeo thôi."
Hắn lại đến gần Tạ Trường Sinh một bước, chân trái cứng rắn chắn giữa hai chân Tạ Trường Sinh, dường như vô ý khẽ cọ vào đùi trong của Tạ Trường Sinh. Giọng nói hắn dán vào rất gần tai Tạ Trường Sinh, nhẹ nhàng, ngứa ngáy: "Chỉ đeo một lần này thôi... được không?"
Tạ Trường Sinh vẫn không thỏa hiệp: "Mời chọn một trong các đề tài dưới đây, viết một bài văn không ít hơn một nghìn chữ - 1. 'Những điểm khác biệt giữa ta và người khác khi đeo chiếc thắt lưng này và ảnh hưởng của nó đến ngươi', 2. 'Ý nghĩa của chiếc thắt lưng đối với ngươi và tâm trạng của ngươi khi ta đeo nó có ảnh hưởng gì'..."
Tạ Trường Sinh lảm nhảm nói nửa ngày, còn chưa nói xong, tai đột nhiên bị một vật mềm mại ẩm ướt bao bọc.
Cố Phi Y đột nhiên ngậm lấy dái tai y, dùng răng khẽ cắn nhẹ, lại đưa lưỡi vào lỗ tai y, chui vào như một con rắn.
Tạ Trường Sinh không hề có sự chuẩn bị tâm lý, một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng, nửa người cũng mềm nhũn, y vội vàng dùng sức muốn đẩy Cố Phi Y ra.
Nhưng Cố Phi Y rất khỏe, Tạ Trường Sinh làm thế nào cũng không đẩy ra được.Tất cả sự chú ý của Tạ Trường Sinh đều tập trung vào chiếc lưỡi linh hoạt đang liếm tai y, giọng nói có chút run rẩy: "Bạn Cố... nếu sức trâu dùng không hết... có thể, đi nghiên cứu một chút về cách mạng công nghiệp... sớm dẫn đầu phong trào thế giới."
Cố Phi Y không đáp, vươn tay xoa bóp tai còn lại của Tạ Trường Sinh.
Lúc này, cơ thể Tạ Trường Sinh hoàn toàn mềm nhũn.
Nếu không phải Cố Phi Y còn một chân chống giữa hai chân y, giúp y có thể ngồi dựa vào, Tạ Trường Sinh không hề nghi ngờ rằng mình sẽ ngã xuống đất.
Y không đẩy được Cố Phi Y bèn vươn tay che tai, nhưng Cố Phi Y lại liếm cả những đầu ngón tay của y.
Tạ Trường Sinh cảm thấy một luồng nhiệt chạy dọc xuống bụng dưới, y vội vàng nâng cao giọng: "Tuế Tuế! Dậy đi!"
Lời vừa dứt, Cố Phi Y thật sự đứng dậy, Tạ Trường Sinh cảm thấy một chút lạnh. Y cúi đầu nhìn, mới phát hiện quần áo của mình không biết đã bị cởi ra gần hết từ lúc nào, lỏng lẻo mở sang hai bên, để lộ nửa phần ngực và eo ra ngoài, còn sợi dây chuyền có treo chuông kia đang treo trên eo y.
Bình luận