Chap 34: 34
Chương 34
Tạ Trường Sinh cũng không ngờ Cố Phi Y lại đột nhiên đưa ngón tay vào miệng y. Y giật mình, nhìn động tác lau tay của Cố Phi Y mà cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Y vừa cúi đầu lau lau môi, lau đi cảm giác kỳ lạ ấy, vừa "ừm ừm ừm" nghiêm túc qua loa Cố Phi Y:
"Ngươi nói đúng, nhưng dân số thường trú của Thành Vatican chỉ có 800 người, nếu 47 triệu con kangaroo của Úc quyết định xâm lược Thành Vatican, thì mỗi người Thành Vatican sẽ phải chống lại hơn năm vạn con kangaroo, ngươi không quan tâm, ngươi chỉ quan tâm đến âm dương giao hòa."
Cố Phi Y: "..."
Hắn xoa xoa thái dương, vừa định hỏi Tạ Trường Sinh kangaroo là thứ gì, thì thấy Tạ Trường Sinh đã cất bước đi về phía trước.
Cố Phi Y thong thả đi theo: "Tiểu điện hạ không về sao?"
Tạ Trường Sinh lắc đầu: "Ta bận lắm, ta còn phải đắp người tuyết, ngươi muốn về thì cứ về trước đi."
Cố Phi Y nghe ra Tạ Trường Sinh đang đuổi mình, nhưng vẫn không đi.
Hắn nhếch môi cười: "Vừa hay, không về thì đến chỗ ta trước đi, ta có chuẩn bị quà cho tiểu điện hạ."
"Quà?"
Cố Phi Y không đáp, quay người cất bước: "Đi theo."
Trên đường đến chỗ ở của Cố Phi Y, Tạ Trường Sinh lén lút dùng tuyết ném Cố Phi Y ba lần, lăn lộn trong tuyết hai lần, ngẫu hứng hát một bài "Let it go" bị Cố Phi Y mặt đen sì gọi dừng, lại giảng cho Cố Phi Y về quy tắc bàn tay trái, cuối cùng cũng đến được chỗ ở của Cố Phi Y.
Cố Phi Y thở phào nhẹ nhõm, chỉ thấy mệt mỏi trong lòng.
Hắn nắm cổ tay Tạ Trường Sinh kéo y lại gần, vừa tháo dây áo choàng cho y đột nhiên lớn tiếng: "Ra đây."
Tạ Trường Sinh giật mình.
Phản ứng đầu tiên của y là có sát thủ nhân lúc Cố Phi Y không có mặt mà lẻn vào, trốn ở đâu đó, nhưng bị Cố Phi Y phát hiện.
Tạ Trường Sinh lập tức căng thẳng mở to mắt.
Y vội vàng kéo tay áo Cố Phi Y lôi hắn cùng trốn sau tủ, nhưng kéo hai cái không động đậy, ngược lại thấy một cục bông trắng lảo đảo chui ra từ gầm giường.
Hóa ra là một con chó con trắng muốt.
Tạ Trường Sinh sững sờ, nhìn con chó con, quay đầu nhìn Cố Phi Y.
Lại nhìn con chó con, lại nhìn Cố Phi Y.
Cố Phi Y sửa sang lại tay áo vừa bị Tạ Trường Sinh kéo nhăn nhúm: "Sao lại ngớ người ra? Không phải tiểu điện hạ hỏi ta muốn chó con sao?"
Tạ Trường Sinh vẫn ngây ngốc nhìn hắn.
Cố Phi Y khẽ cười một tiếng, vươn tay áp bàn tay lạnh buốt của mình vào sau gáy Tạ Trường Sinh: "Mau tỉnh lại đi."
Tạ Trường Sinh lúc này mới có phản ứng.
Y reo lên một tiếng lao về phía cục bông trắng, nằm sấp xuống đất ôm lấy chó con, cười dùng mặt cọ xát.
Bình luận