Chap 100: Hoàn chính văn
Chương 100
Sau đại lễ đăng cơ, Tạ Trường Sinh ngồi trong xe ngựa trở về cung, thở phào nhẹ nhõm.
Mấy ngày nay y lúc nào cũng lo lắng chuyện này, không sợ mình nói lắp thì cũng sợ giọng run khi đọc văn tế khiến người ta cười chê. May mà mọi chuyện đều suôn sẻ, không xảy ra sai sót nào.
Tạ Trường Sinh ngồi trên đùi Cố Phi Y, mệt mỏi dựa đầu vào vai hắn.
"Bệ hạ làm tốt lắm." Cố Phi Y không tiếc lời khen ngợi, hết "bé ngoan" lại đến hôn nhẹ lên mặt y. Hắn đút cho Tạ Trường Sinh một viên kẹo mềm, hỏi: "Có muốn ngủ một chút không?"
Tạ Trường Sinh lắc đầu. Không phải không muốn, mà là vì vẫn còn lo lắng, Tạ Hạc Diệu mời y, Cố Phi Y, Tạ Trừng Kính và Phương Lăng đến dự tiệc mừng đại lễ đăng cơ thành công.
Tạ Trường Sinh hỏi Cố Phi Y: "Ngươi nói xem Nhị ca ca có đánh ngươi lần nữa không?"
Cố Phi Y cười dửng dưng: "Có thể lắm."
Tạ Trường Sinh thở dài.
Cố Phi Y cong mắt cười: "Nếu ta lại bị đánh, bệ hạ có đau lòng không?"
Tạ Trường Sinh đỏ mặt, kêu "ai da" mấy tiếng định lảng sang chuyện khác, nhưng Cố Phi Y không buông tha, véo cằm bắt y thừa nhận.
Hết cách, Tạ Trường Sinh đành nói nhanh: "Lực tác động là tương hỗ, Nhị ca ca đau tay, ngươi đau mặt, ta đau lòng."
Nghe vậy, đôi mắt màu hổ phách nhạt của Cố Phi Y tràn đầy ý cười, hắn thỏa mãn cúi đầu hôn Tạ Trường Sinh. Nhưng vì còn phải dự tiệc, hắn tránh hôn môi y.
Những nụ hôn chi chít rơi khắp nơi trừ môi, miệng thì gọi "phu nhân", "bảo bối", "tâm can" khiến Tạ Trường Sinh phải bịt tai, mặt đỏ bừng kêu oai oái mới chịu thôi.
-
Xe ngựa của mọi người lần lượt đến vương phủ của Tạ Hạc Diệu.
Tạ Hạc Diệu vừa bước xuống xe đã thấy cảnh Cố Phi Y đang chỉnh cổ áo cho Tạ Trường Sinh đầy tình cảm, hắn cau mày, định tặc lưỡi chê bai nhưng lại nuốt xuống.
Hôm nay là tiệc mừng công hắn đặc biệt chuẩn bị cho Tạ Trường Sinh, chuyện sống chết của hắn tính sau, Tạ Trường Sinh vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Hắn nghiêm mặt đi qua Cố Phi Y, dùng quạt gõ nhẹ lên đầu Tạ Trường Sinh, nở nụ cười: "Nhóc ngốc, đứng ngây ra đó làm gì? Mau vào đi."
Tạ Trường Sinh đi theo Tạ Hạc Diệu vào sân. Đang đi, y bỗng dưng xòe đuôi công khoe khoang.
Y hơi vênh váo hỏi Tạ Trừng Kính, Tạ Hạc Diệu và Phương Lăng: "Hôm nay đệ có giỏi không? Thôi bỏ qua các bước rườm rà đi, các huynh cứ khen đệ luôn đi!!"
Mọi người: "..."
Tạ Hạc Diệu phì cười: "Làm gì có ai chủ động đòi khen như đệ chứ? Người khiêm tốn mới tiến bộ được, thế này thì không khiêm tốn chút nào."
Tạ Trường Sinh nắm lấy tay Tạ Hạc Diệu, nhét vào tay hắn một nắm kiến đang bò lung tung. Tạ Hạc Diệu sững sờ rồi kinh hãi trợn mắt, vừa vẩy tay vừa chạy mấy bước, chân cẳng nhanh nhẹn hơn hẳn.
Bình luận