Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 1: Tình Bạn, Khung Cửa và Ánh Mắt Lạc Lối

Nhà của Khánh, đối với Nam, đã trở thành một điểm đến quen thuộc như chính căn phòng trọ chật hẹp của cậu. Hai chàng sinh viên, bằng tuổi nhau, quấn quýt bên nhau từ câu lạc bộ cho đến những buổi học nhóm, chia sẻ mọi thứ từ bài vở đến những câu chuyện phiếm. Nam, với mái tóc Ivy League gọn gàng và nụ cười tươi tắn thường thấy, bước vào nhà một cách tự nhiên, chỉ để ý đến Khánh. Hôm nay cũng vậy, cậu đẩy cửa bước vào, tiếng giày thể thao kêu nhẹ trên sàn gỗ, tay cầm theo cái ba lô cũ kỹ đựng sách vở và laptop. "Ê Khánh, mày ở nhà không? Tao đến đây, hôm nay học nhóm môn kinh tế đi, bài tập dài ngoằng à!" Nam hét toáng lên từ cửa, giọng trong trẻo nhưng hơi ngập ngừng như thói quen. Khánh đang ngồi trong phòng khách, ngẩng đầu lên từ chiếc điện thoại, cười toe toét: "Ờ, vào đi mày. Ông nội tao đang ngồi ngoài kia kìa, đừng làm ồn quá kẻo ông cáu." Nam gật đầu, bước vào phòng, nhưng mắt cậu vô tình liếc về phía ông Sơn đang ngồi ở ghế sofa gần khung cửa sổ. Cậu cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng tim đã đập nhanh hơn một nhịp. Những lần đến chơi như thế này, cậu và Khánh thường ngồi hàng giờ bàn luận về bài vở, chơi game, hay kể chuyện gái gú. "Mày thấy con Lan lớp mình chưa? Ngực to vcl, hôm nay mặc áo bó sát nhìn muốn xịt máu mũi," Khánh thì thầm, cười khúc khích. Nam cười theo, nhưng đầu óc cậu đã lang thang đâu đó, không tập trung lắm. Cậu thích những khoảnh khắc này, nhưng dần dần, nhà Khánh không chỉ là nơi gặp bạn nữa, mà còn là nơi cậu được nhìn ngắm một thứ gì đó khác, hấp dẫn hơn.

Tuy nhiên, trong những lần lui tới ấy, sự chú ý của Nam, chàng trai 20 tuổi đầy sức sống, bắt đầu chuyển hướng một cách vô thức. Ban đầu chỉ là những cái liếc mắt thoáng qua, nhưng dần dần, cậu nhận ra mình hay tìm cớ để ở lại lâu hơn, đặc biệt khi ông Sơn có mặt. Có lần, cậu và Khánh đang ngồi học, Nam cố tình hỏi to: "Khánh ơi, mày có nước không? Tao khát quá." Khánh lười biếng: "Mày tự đi lấy đi, tủ lạnh kia kìa." Nam đứng dậy, đi ngang qua phòng khách, mắt lén nhìn ông Sơn đang ngồi đọc báo. Ông ngồi đó, chân bắt chéo, chiếc quần tây ôm sát lộ rõ phần hạ bộ cộm lên to lớn, khiến Nam nuốt nước bọt, cảm giác nóng ran lan tỏa từ bụng dưới. Cậu tự hỏi tại sao mình lại chú ý đến chi tiết ấy, nhưng không thể dừng lại. Những lúc như vậy, cậu hay giả vờ hỏi han ông Sơn để kéo dài cuộc trò chuyện. "Chào ông ạ, ông đang đọc gì vậy?" Nam hỏi, giọng ngập ngừng nhưng cố tỏ ra thân thiện. Ông Sơn ngẩng lên, ánh mắt kỹ tính quét qua cậu: "À, báo kinh tế thôi cháu. Cháu học hành thế nào?" Nam cười tươi, răng trắng lóe lên: "Dạ, cũng tạm ạ. Cháu với Khánh đang học nhóm." Những cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy khiến cậu hồi hộp, như đang chạm vào một thứ cấm kỵ.

Nó hướng về ông Sơn, ông nội của Khánh. Ông Sơn đã 75 tuổi, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ dõng dạc, cao bằng Nam, thân hình hơi thừa cân nhưng vẫn săn chắc, khoác lên mình chiếc áo polo có cổ đơn giản. Ông thường mặc quần tây rộng rãi, nhưng lớp vải mỏng vẫn không che giấu được phần hạ bộ to lớn cộm lên, như một lời mời gọi thầm lặng khiến Nam phải nhìn trộm. Da ông hơi ngâm, mái tóc ngắn hói ở đỉnh đầu, nhưng vẫn toát ra sức sống dồi dào. Có lần, Nam thấy ông đứng dậy đi lấy nước, tư thế dõng dạc, bước chân vững chãi, và cậu không kìm được mà tưởng tượng về cơ thể săn chắc ấy dưới lớp quần áo. "Ông ơi, cháu giúp ông lấy gì không?" Nam từng hỏi khi thấy ông với tay lấy cốc cà phê. Ông Sơn cười, hàm răng vàng nhẹ do hút thuốc và cà phê: "Thôi cháu, ông tự làm được. Cháu cứ chơi với Khánh đi." Nhưng giọng ông trầm ấm, chậm rãi, khiến Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ông hay ngồi một mình, nhíu mày đọc sách, và Nam thường tìm cớ đi ngang qua để ngửi mùi nước hoa nam tính lan tỏa từ ông, một mùi trầm ấm, quyến rũ, khiến cậu muốn lại gần hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...