Chap 70: Dụ dỗ công nhân chơi đùa
Chương 70: Dụ dỗ công nhân chơi đùa
Công trường vẫn rất bận rộn vào buổi trưa, một nhóm công nhân cởi trần ngồi dưới mái che đang ăn cơm trưa.
Không biết từ khi nào, một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề xuất hiện ở trước mặt bọn họ, cười hỏi: "Anh trai, đang ăn cơm hả?"
"Ồ! Thầy Triệu à? Trời nóng nực như thế mà còn phải đi ra ngoài hử?" Mấy người công nhân này rõ ràng là quen biết anh, mỉm cười chào hỏi anh.
Mấy công nhân này không có văn hóa chỉ làm được mấy công việc nặng nhọc, nên đối với kiểu phần tử tri thức như anh thì vẫn có chút nể nang, nhất là với giáo viên, bọn họ càng thêm tôn kính.
Một số công nhân đều có cảm tình rất lớn với giáo viên tiểu học hiền lành thanh lịch này. Rất ít người nhìn thẳng vào mấy người công nhân xây dựng bẩn thỉu và hôi hám như bọn họ, lúc ngồi trên xe buýt còn thường xuyên có người bóp mũi ghét bỏ bọn họ. Mà thầy Triệu không hề chảnh chọe một chút nào, còn thường xuyên mang đến mấy món ngon cho bọn họ dùng bữa.
"Ừm, đúng... Đúng vậy... Đúng lúc đi ngang qua nên ghé đây xem một lát..." Triệu Văn Trạch cười có hơi miễn cưỡng, vợ anh đi công tác được mấy ngày rồi, hôm nay đã là thông báo cuối cùng của con trai, cậu yêu cầu anh ngay lúc này phải thu phục hết đám công nhân. Nếu không thì những thứ chờ đợi anh sau này sẽ là hình phạt nghiêm khắc hơn.
"Ôi giời! Thầy Triệu, sao anh vẫn còn mặc áo khoác vậy? Không thấy nóng hả? Có muốn vào đây nghỉ ngơi một chút không? Tụi tôi chỉ mặc mỗi quần xà lỏn mà còn chảy mồ hôi nhễ nhại." Trời nóng nực tới như vậy, còn mặc tây trang đi giày da chỉnh chỉnh tề tề, mấy người công nhân không thể nào hiểu được.
"Đúng... Đúng là có hơi nóng... Tôi cũng muốn giống... Giống như mấy anh... Chỉ... Chỉ mặc mỗi cái quần xà lỏn... Mát... Mát mẻ hơn một chút..."
Nói rồi anh đỏ mặt tự cởi thắt lưng của mình. Mấy người công nhân không biết gì, còn tưởng là anh ngại, liền nhiệt tình an ủi, nói: "Đúng đó, cởi ra cho mát... Mát mẻ... Nhiều... Nhiều..."
Người công nhân kia đang nói một nửa, lập tức trợn to hai mắt nói lắp bắp. Mấy gã đàn ông cao to này nào có thể nghĩ tới người làm công tác văn hóa căn bản là không hề mặc cái quần xà lỏn ở bên trong giống bọn họ, mà là mặc cái quần lót tam giác màu trắng đến cả mông cũng không bao nổi, lại còn là loại ren trong suốt.
Cặp chân dài trắng bóng bắt chéo với nhau dưới ánh nhìn chăm chú của bọn họ. Anh xấu hổ dùng hai tay kéo vạt áo sơ mi, hy vọng có thể che lại một chút, nhưng anh không nghĩ đến càng muốn che, lại càng thêm hấp dẫn.
Vài công nhân đang ăn cơm nuốt nước miếng trong vô thức, đột nhiên cảm thấy hộp cơm trong tay nhạt như nước ốc. Không biết có phải là do ở trên công trường đã lâu, không được gặp mấy người phụ nữ chân chính, nên lúc này nhìn thấy một người đàn ông lộ ra nửa cái mông cũng đều kích động không thôi.
Ngay lập tức, công trường rơi vào im lặng. Đột nhiên, một người công nhân cũng thường hay nói giỡn cười gượng, đánh vỡ bầu không khí bế tắc hiện tại: "Hì... Thầy Triệu mặc quần lót dâm quá! Lộ ra hết nửa cái mông, không phải là mặc đồ của vợ đấy chứ? Lúc trước cũng không phát hiện ra chân thầy Triệu vừa trắng nõn vừa thon dài như này, giống như một người phụ nữ vậy."
Bình luận