Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 63: Được con trai tiến vào thật sâu

Chương 63: Được con trai tiến vào thật sâu

"A tuyệt quá... Vào rồi... Quả nhiên cặc của con trai thật lớn... Căng đầy trong ba rồi... Di... Di chuyển một chút đi..."

Rốt cuộc lỗ nhỏ trống trải cũng được một thứ thô to nóng như lửa lấp đầy, âm đạo của anh tê dại vì cảm giác nóng rực kia, lắc mông cầu xin cậu trai bé nhỏ trên người mình di chuyển, chiếc chuông nhỏ xỏ trên hột le rung lắc vang lên tiếng "leng keng".

"Ưm hừ... Ba... Ba thế này thật giống một con chó."

Cuối cùng cũng được đâm vào, hóa ra cảm giác ở bên trong lại là như này, chẳng trách không chỉ có ông ngoại, ngay cả ông nội cũng không nỡ từ chối. Đây chính là là thứ mà người ta thường bảo rằng chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ vẫn phong lưu (*) sao? Cậu có thể cảm nhận được loại khoái cảm này, nếu thật sự có chết thì cậu cũng bằng lòng.

(*) Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ vẫn phong lưu (牡丹花下死, 做鬼也风流): Mẫu đơn hoa hạ tử, tố quỷ dã phong lưu. Chỉ những người có số đào hoa và yêu thích ái tình, luôn tình nguyện được chết vì tình yêu.

"Ưm... Nhanh... Nhanh hơn chút... A... Thật... Thật là tuyệt vời... Ba là ba ba chó cái của con, a... A... Con ngoan quá... Đụ lồn ba thật tê..."

Triệu Tử Dương biết mình đã coi thường sự dâm đãng của ba, cậu cũng thật đau lòng khi không biết đứa bé trong bụng ba là em trai hay là em gái của mình, bị làm như vậy mà vẫn còn có thể tồn tại an toàn, mạng lớn thật.

Đang miên man suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài.

"Em về rồi... Chồng ơi? Dương Dương? Còn chưa về nữa hả?"

Nghe thấy tiếng của mẹ, Triệu Tử Dương vội vàng muốn rút dương vật ra đáp lời mẹ, nhưng ai mà có ngờ bị chính người cha dâm đãng của mình kẹp chặt lại.

Triệu Văn Trạch đang bị đụ đến điểm sướng, sao mà buông ra được, anh đáng thương cầu xin cậu, nói: "Đừng... Đừng rút ra... Ba chịu không nổi."

"Không rút ra thì biết giải thích sao với mẹ? Mẹ sẽ đi vào!" Triệu Tử Dương càng không muốn rút ra hơn cả Triệu Văn Trạch, chỉ là cậu không có kinh nghiệm phong phú như một Triệu Văn Trạch đã phản bội riết thành thói quen. Đối mặt với mẹ của mình, cậu vẫn có chút chột dạ.

Sau đó Triệu Văn Trạch hắng giọng, trả lời bằng một giọng điệu thật tự nhiên: "Vợ à? Em về rồi hả? Em nấu ăn trước đi, Dương Dương có vài bài không biết làm, anh đang giảng cho nó."

"Ồ? Dương Dương của chúng ta còn có bài tập không biết làm sao? Được rồi, hai người cứ làm bài đi, khi nào ăn cơm em gọi."

Hai người yên lặng lắng nghe một hồi, thấy Tưởng Toa không có vẻ gì là muốn đi vào, liền thở phào nhẹ nhõm.

Sợ bị nghe thấy, Triệu Tử Dương không dám mạnh bạo như trước, chỉ có thể nghiền mài chầm chậm ở bên trong, Triệu Văn Trạch cũng cắn chặt chiếc gối không dám rên rỉ.

Chợt anh nghe thấy con trai nhẹ giọng hỏi bên tai: "Ba, ba đối xử với mẹ như vậy, trong lòng ba không có một chút cảm giác tội lỗi nào sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...