Chap 45: Thăm hỏi gia đình
Chương 45: Thăm hỏi gia đình
"Quan tâm tới nó làm cái đéo gì, bẻ mông ra bố mày muốn vào."
"Anh Hạo... Sao lại... Anh hung dữ quá, người ta chịu không nổi... Đêm qua anh làm nhiều lần như vậy, đã sưng lên rồi..."
"Đừng có con mẹ nó nhảm nhí!"
Chu Hạo vừa mới chuẩn bị nhét vào, liền nghe thấy một giọng nói không thuộc về căn nhà này: "Anh Chu..."
"Á! Anh là ai?" Người phụ nữ kia thấy có người ngoài bước vào lập tức sợ tới mức hoa dung thất sắc (*), xấu hổ trốn vào trong chăn.
(*) Hoa dung thất sắc (花容失色): Ý bảo khuôn mặt xinh đẹp bị hoảng hốt, sợ hãi.
"Mày mẹ nó có bệnh hả? Không thấy bố mày đang bận sao?" Lúc này bị người khác quấy rầy, bất cứ ai cũng đều nóng nảy, huống chi là người có tính tình không tốt như Chu Hạo.
"Anh Chu, chúng ta đã hẹn trước rồi, không phải sao?" Triệu Văn Trạch rất bình tĩnh, không hề có ý thức mình quấy rầy đến người ta một chút nào.
"Ai mẹ nó hẹn trước với mày?" Chu Hạo không hiểu gì cả, hắn không nhớ rõ mình đã hẹn với thầy giáo mặt trắng bệch nhỏ xíu này từ khi nào.
"Buổi sáng tôi có gọi điện thoại tới đây..."
Triệu Văn Trạch còn chưa kịp nói xong, hắn đã nóng nảy ngắt lời: "Mày mẹ nó mới sáng sớm tinh mơ đã gọi điện thoại lại đây, ai mẹ nó biết mày muốn nói cái gì!"
Triệu Văn Trạch không có ý định nói bất cứ điều gì với con khủng long bạo chúa đang bốc lửa này, thay vào đó, anh hỏi cô gái ở một bên đang theo dõi trận chiến với vẻ mặt khó hiểu: "Cô gái... Cô là bạn gái của anh ta?"
Dưới tình huống này mà xưng hô là "tiểu thư" thì có phần không lễ phép, mặc kệ cô gái này có phải làm gái hay không, nhưng nghe thấy cũng có chút khó chịu.
Nghe thấy anh hỏi vậy, cô gái đỏ mặt không biết nên trả lời như thế nào.
"Tiểu Thiên rất cần một người mẹ, xem ra anh Chu đã nghiêm túc suy xét đến lời đề nghị của tôi." Triệu Văn Trạch không đợi cô trả lời, liền giả bộ làm ra dáng vẻ hiểu rõ, anh nói: "Anh có thể nghĩ được như vậy, người làm thầy như tôi thật sự rất vui mừng."
"Mày có bệnh hả? Bố mày chỉ là lên giường một lần thôi, ai nói với mày tao muốn cưới người đàn bà này?" Giáo viên kiểu này thật là! Chu Hạo chỉ cảm thấy bản thân mình đã chịu đựng tới cực hạn rồi.
"Anh Hạo... Anh?" Triệu Văn Trạch còn chưa nói lời nào, vẻ mặt cô gái kia không thể tin tưởng được mà nhìn hắn.
Cô thích Chu Hạo, mặc dù hai người không nói rõ, nhưng đã làm ra loại chuyện này rồi, cô còn tưởng rằng mình là bạn gái của Chu Hạo, không ngờ...
"Đây không phải là lần đầu tiên cô đến chơi, đúng không? Đừng có mẹ nó thật sự cho rằng ông đây xem cô như bạn gái chứ?" Hắn cho rằng một cô gái ngây thơ nào có dễ dàng đồng ý lên giường với hắn.
"Hôm qua anh còn nói thích em..."
"Lời nói của đàn ông ở trên giường mà cô cũng tin?"
Bình luận