Chap 36: Kết thúc thế giới
Ninh An có chút sửng sốt, ngay sau đó một chút cũng không áy náy, ngược lại bản thân còn nói lý: "Anh trai, lúc anh vào sao không gõ cửa? Ninh gia chúng ta dạy anh lễ phép như vậy sao?"
Ninh Thư cảm thấy có chút buồn cười. Lúc nhìn thấy Ninh An quyến rũ người đàn ông, không biết dũng khí từ đâu đến liền trực tiếp kéo người ra, cậu cảm thấy, mình không muốn nhìn thấy Thẩm Minh Hiên chạm vào người khác. Đặc biệt người này còn là em trai cậu.
"Chẳng lẽ quyến rũ đàn ông, chính là giáo dưỡng của Ninh gia sao?" Ninh Thư không nhịn được mở miệng.
Ninh An cười lạnh: "Chẳng lẽ anh không phải như vậy sao?" Hắn xoa cánh tay mình, có chút đáng thương nhìn qua: "Thẩm tổng, tôi đau quá..."
Thẩm Minh Hiên thậm chí không nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm chàng trai trẻ, hơi thở có chút loạn.
Giọng trầm ấm nói: "Ninh Ninh, lại đây."
Ninh An không biết anh trai mình rốt cuộc có điểm gì hấp dẫn, có thể khiến người đàn ông mê muội như vậy, hắn không cam tâm cắn môi nói: "Tôi cũng có thể, tôi không ngại cùng anh trai phục vụ Thẩm tổng, chỉ cần Thẩm tổng muốn, An An hôm nay cũng có thể ở lại..."
Ninh Thư không ngờ em trai mình có thể nói ra lời không biết xấu hổ như vậy.
Cậu hít sâu một hơi, tim lại hơi thắt lại. Đàn ông đều thích hưởng thụ, Ninh Thư căng thẳng một chút, cậu sợ Thẩm tiên sinh thật sự sẽ đồng ý yêu cầu của Ninh An.
Nếu là như vậy...
"Tới chỗ chú." Giọng nói Thẩm Minh Hiên nghe qua có chút khàn khàn, lại thấp lại trầm.
Ninh An còn muốn nói thêm gì, liền nghe người đàn ông lạnh nhạt nói: "Cút ra."
Sắc mặt hắn tái nhợt, vừa hận vừa oán ôm quần áo bước ra.
Ninh Thư tuy chậm chạp, nhưng cũng cảm nhận được người đàn ông có chút không ổn. Cậu nhìn người đàn ông hơi thở trầm thấp, đôi mắt sâu thẳm.
Phát hiện một cỗ nguy hiểm. Lý trí khiến cậu không nên lại gần.
Nhưng Ninh Thư nghĩ đến Ninh An vừa rồi, theo bản năng nhấc chân.
Thẩm Minh Hiên đưa tay ra, bế cậu lên người, vỗ một cái mông cậu, hơi thở nóng bỏng phả tới, giọng khàn khàn nói: "Đứa trẻ ngoan."
Sau đó bắt đầu hôn lên cổ cậu.
Nhìn ánh mắt cậu, lại mang theo một chút kìm nén, vô cùng sâu thẳm.
Ninh Thư mặt nóng bừng, lờ mờ phát hiện được gì đó, cậu có chút sợ hãi, có chút không biết làm sao. Quan trọng nhất là, ánh mắt người đàn ông quá đáng sợ, giống như muốn nuốt chửng cậu vào bụng.
Ninh Thư căng thẳng căng cứng thần kinh. Nhưng phát hiện Thẩm tiên sinh chỉ kìm nén hôn cậu một cái, liền lại buông ra, lạnh nhạt nói: "Chuyện nghĩa trang cháu không cần lo lắng, chú đã sắp xếp xong, sau này cháu không cần trở về Ninh gia."
Nhưng ánh mắt nhìn qua, vừa đen vừa trầm. Ninh Thư cảm thấy, Thẩm tiên sinh có lẽ bị hạ thuốc. Hơi thở người đàn ông không ổn, nhìn qua cũng không ổn.
Chỉ là không biết vì sao, người đàn ông lại không chạm vào cậu? Ninh Thư cảm thấy có chút xấu hổ, cậu là không nói ra được.
Cậu nắm chặt quần áo người, cúi mắt, dũng cảm nói: "Thẩm tiên sinh... cần tôi giúp đỡ không?"
Thẩm Minh Hiên không nói, chỉ vỗ vỗ cậu, giọng trầm ấm nói: "Ngoan, đứng dậy, chú vẫn ổn."
Môi hắn áp tới: "Không muốn ở đây muốn cháu."
Ninh Thư mặt nóng bừng. Cậu tuy muốn nói không sao, nhưng nghĩ đến Ninh An vừa rồi cũng leo lên giường này, trong lòng liền có một loại cảm giác không thoải mái.
Ninh An tuy trên người không hoàn toàn cởi bỏ, nhưng Thẩm tiên sinh vẫn nhìn thấy thân thể hắn. Ninh Thư có chút thẫn thờ.
Trên đường về Thẩm gia.
Người đàn ông bắt chéo chân, hơi thở có chút trầm thấp, nhưng lại một khắc cũng không muốn lại gần cậu. Ninh Thư không hiểu sao cảm thấy có chút hoang mang, ủy khuất.
Cậu không biết vì sao Thẩm tiên sinh đột nhiên trở nên như vậy, hình như không muốn động vào cậu nữa.
Linh Linh từng nói. Có lẽ một ngày nào đó đối phương sẽ chán.
Nhưng Ninh Thư không ngờ, lại đến nhanh như vậy. Cậu không biết, có phải vì người đàn ông nhìn thấy thân thể Ninh An, mới đột nhiên trở nên lạnh nhạt với cậu.
Ninh Thư chưa từng so sánh mình với Ninh An. Nhưng lần này, lại là lần đầu tiên.
Cậu không nhịn được nghĩ, mình và Ninh An nhìn qua, rốt cuộc ai ưu tú hơn.
Da Ninh An tuy không trắng như vậy, nhưng thân thể lại có chút xinh đẹp.
Ninh Thư trong lòng có chút cảm thấy khó chịu. Cậu không biết mình như thế nào, có lẽ người đàn ông sau khi nhìn thấy thân thể Ninh An, đối với cậu, liền không còn nhiều hứng thú. Ninh Thư cũng không biết mình đang nghĩ gì.
Trong lòng cậu có chút chua xót. Giống như trước kia, chú mèo được cưng chiều, đột nhiên bị lạnh nhạt. Có chút thận trọng thăm dò, lại có chút bối rối.
Bình luận