Chap 35: 35
Ninh Thư ngẩn người cả buổi.
Linh Linh phát hiện sự không ổn của chàng trai trẻ, không nhịn được hỏi: "Chủ nhân, cậu sao vậy?"
Trong lòng cậu có chút áy náy, và bất an. Cảm thấy mình hình như phản bội Linh Linh, Ninh Thư lúc đó hứa hẹn, đảm bảo mình sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng bây giờ, cậu lại.....
Ninh Thư cảm thấy mình có chút không nói ra được.
Linh Linh lo lắng hỏi: "Chủ nhân, cậu sao vậy? Cậu không nói ra, Linh Linh sẽ rất lo lắng."
Ninh Thư ôm lấy trái tim, do dự nói: "Linh Linh. Hình như tôi có chút thích Thẩm tiên sinh..."
Linh Linh: "!!!"
Linh Linh: "Á á á á chủ nhân, vì sao cậu lại không nghĩ thông suốt vậy!"
Ninh Thư đỏ bừng mặt, xấu hổ nói: "Xin lỗi, Linh Linh." Cậu có chút bối rối nói: "Tôi biết mình không nên thích Thẩm tiên sinh, nhưng tôi vẫn có chút không khống chế được."
Chàng trai trẻ khẽ nói: "Thẩm tiên sinh hôn tôi, tôi không cảm thấy phản cảm."
Cậu nhớ lại một chút chuyện không vui, nhíu mày nói: "Nếu không phải Thẩm tiên sinh, tôi sẽ cảm thấy buồn nôn."
Giống như lúc trước trong quán bar, cậu nhìn chỗ đó của đối phương, chỉ cảm thấy buồn nôn.
Nhưng đối với Thẩm Minh Hiên không phải như vậy.
Ninh Thư vỗ nhẹ má nóng bừng, tất cả hỉ nộ ái ố của cậu, không biết lúc nào đã gắn liền với người đàn ông. Cậu cũng không biết, Thẩm tiên sinh lúc nào sẽ chán cậu.
Ninh Thư mỗi lần nghĩ đến đây, trong lòng sẽ có chút khó chịu.
Linh Linh: "Không phải! Chủ nhân! Lão gia hỏa này không xứng với cậu đâu!"
"Hơn nữa! Mỗi lần hắn còn đùa giỡn cậu đến chết! Tuy chủ nhân trẻ lại đẹp! Tên khốn này không nhịn được cũng là bình thường! Nhưng Linh Linh rất sợ chủ nhân bị vắt kiệt sức!"
Ninh Thư hơi giật mình, đỏ mặt nói: "Thẩm tiên sinh không vắt kiệt sức tôi..." Cậu giải thích: "Chỉ là Thẩm tiên sinh nhu cầu lớn một chút..."
Cậu nói có chút xấu hổ. Nhưng may mắn hiện tại, Ninh Thư vẫn có thể chấp nhận. Điều duy nhất cậu không thích chính là sở thích kỳ quái của người đàn ông trên giường mà thôi.
Tuy trong mắt người ngoài, Thẩm tiên sinh lạnh nhạt lại khắc khổ vô cảm, nhưng lúc trên giường, cởi bỏ quần áo ra Thẩm tiên sinh lại mang một dáng vẻ khác.
Ninh Thư khống chế để mình không nghĩ nhiều, đối với Linh Linh rất áy náy.
Linh Linh thở dài: "Không sao đâu, chủ nhân, dù sao cậu cũng không đi được."
Ninh Thư không biết câu nói này là ý gì. Linh Linh giải thích một chút.
Thẩm Minh Hiên đối với tình cảm của cậu là ái mộ, tình cảm đã biến chất. Nếu đạt đến một trăm phần trăm, đã không phải độ cảm tình bình thường, giống như trước kia.
Ninh Thư nghi hoặc: "Trước kia?"
Linh Linh phát hiện mình lỡ lời, vội vàng che lại: "Chủ nhân, tôi không nói gì."
Ninh Thư cũng không nghĩ nhiều, cậu không biết mình nên vui mừng hay may mắn.
Cậu cúi mắt. Có chút ngẩn người.
Cậu và Thẩm tiên sinh, thật sự có thể đi đến cuối cùng sao?
Ninh Thư không biết, nhưng cậu nguyện ý, thử một lần.
Dù thất bại cũng không sao. Chàng trai trẻ không tự chủ mím một chút môi.
Ninh Thư bỏ trốn bị bắt về sau, trở nên ngoan ngoãn không ít, cậu thử thương lượng với người đàn ông, đừng cho người theo dõi cậu nữa.
Thẩm Minh Hiên kéo cậu vào lòng, hôn lên môi đỏ của cậu thản nhiên đáp ứng.
Ninh Thư thở phào nhẹ nhõm, cậu phát hiện, người đàn ông vẫn sẽ nghe lý lẽ. Nếu đối phương thật sự tiếp tục giám sát cậu, Ninh Thư nghĩ, cậu và Thẩm tiên sinh, có lẽ cũng không đi được xa.
Vài ngày sau, là ngày giỗ của mẹ ruột của nguyên thân.
Ninh Thư cảm thấy mình dù thế nào cũng phải về thắp hương, cậu không muốn trở về Ninh gia, nhưng nếu không có lời nói của Ninh gia thì không thể vào được nghĩa trang.
Hơn nữa, cậu cũng muốn về thu dọn một ít đồ đạc. Coi như là kết thúc hoàn toàn.
Bình luận