Chap 31: 31
Lục Trình đi ra cùng với vài người bạn, cậu không ngờ lại gặp Ninh Thư ở đây.
Kể từ lần ở quán bar trước, cậu đã luôn nhớ nhung chàng trai trẻ ấy. Đến nỗi đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ, còn mơ không ít giấc mơ kỳ lạ.
Càng không thể có được, càng khiến người ta nhớ nhung.
Lục Trình cũng từng quen bạn gái, cậu không nghĩ mình là người đồng tính. Nhưng không hiểu sao, khi nhìn thấy chàng trai tuấn tú với gương mặt ửng hồng, đôi mắt mơ màng, lại nảy sinh loại dục vọng đó.
Cậu càng không ngờ, Ninh Thư lại xuất hiện ở đây, mà còn là trong hình dáng này.
Những người bạn theo ánh mắt cậu nhìn sang, cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Chỉ thấy cô gái đối diện da trắng nõn nà, mái tóc dài. Đôi môi đỏ mọng như cánh hoa hồng, rất xinh đẹp.
"Đây là ai vậy?"
Có người không thể rời mắt.
Lục Trình nói: "Là một người bạn quen." Sau đó bảo họ qua chỗ kia đợi mình, rồi thẳng tiến về phía Ninh Thư.
"Thật trùng hợp, cậu còn nhớ tôi không?"
Ninh Thư có chút ngượng ngùng, cậu không ngờ lại gặp người quen ở đây. Nhưng cậu mơ hồ nhớ trong tài liệu người đàn ông kia gửi đến, cũng có một phần của Lục Trình.
Thái độ có chút lạnh nhạt: "Chúng ta không thân quen."
Lục Trình cũng không để ý, đảo mắt nhìn chàng trai trẻ. Cậu không ngờ, đối phương cải trang thành con gái lại không có chút gì khác biệt.
Còn rất xinh đẹp.
Ánh mắt cũng trở nên phóng túng.
Ninh Thư tự nhiên cũng nhận ra ánh mắt của đối phương, không nhịn được nhíu mày, trong lòng có chút không thoải mái.
Tô Ngọc cũng nhận ra tình hình bên này, lập tức đi tới, có chút cảnh giác: "Cậu muốn làm gì với bạn tôi?"
Lục Trình liếc nhìn Tô Ngọc, trông cũng không tệ. Nhưng so với chàng trai trẻ, lại có chút tầm thường.
Cậu nhìn Ninh Thư, trong mắt là ánh mắt quyết tâm, mở miệng: "Không có gì, cậu làm việc ở đây sao?"
Tô Ngọc cảm thấy đối phương trông không giống người tốt, cậu nhíu mày, nói: "Cậu còn như vậy, đừng trách tôi không khách khí."
Lục Trình nhún vai, quay người rời đi.
Tô Ngọc tan làm sớm, cậu luôn có cảm giác bất an với Lục Trình xuất hiện hôm nay. Nên bảo Ninh Thư mấy ngày tới, tạm thời đừng đến cửa hàng của cậu.
Nhưng cậu không ngờ. Lục Trình đột nhiên xuất hiện trước mặt họ.
Tô Ngọc cảm thấy sợ hãi, lẽ nào mấy ngày nay, họ luôn bị theo dõi.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Lục Trình nhìn Ninh Thư nói: "Không muốn làm gì, tôi với cậu ấy quen nhau."
Ninh Thư cảm thấy ánh mắt của đối phương rất ghê tởm.
Cậu nhìn lại, nói: "Tôi không thân quen với cậu, cũng không còn liên lạc với Triệu Lâm."
"Tôi biết, tôi đã hỏi Triệu Lâm về cậu."
Lục Trình rút một điếu thuốc, nhả khói nói: "Tôi còn biết cậu bị Thẩm Minh Hiên bao nuôi, đúng không?"
Chàng trai trẻ hơi giật mình, sắc mặt tái nhợt.
Lục Trình lập tức biết mình đoán đúng: "Thẩm Minh Hiên chán cậu rồi? Cậu không theo hắn? Theo tôi đi, giá cả tùy cậu định."
Tô Ngọc cười lạnh: "Bằng cậu, cũng xứng?"
Lục Trình nhìn cậu ấy, chỉ tay nói: "Tôi tuy không có thế lực như Thẩm Minh Hiên, nhưng khiến cậu mất việc vẫn được."
Tô Ngọc tức giận đến mặt xanh mét.
Ninh Thư cũng không ngờ cậu ta lại vô liêm sỉ đến vậy: "Tôi là con trai nhà họ Ninh."
Trong lòng cậu có chút lo lắng. Cậu biết lúc này đem nhà họ Ninh ra có lẽ không có tác dụng gì, nhưng Ninh Thư vẫn muốn thử.
Lục Trình lộ ra vẻ mặt chế nhạo: "Tôi đã điều tra rõ rồi, nhà họ Ninh sớm đuổi cậu ra ngoài rồi. Bây giờ Thẩm Minh Hiên không quản cậu, đang vui vẻ phóng túng đấy."
"Đi theo đàn ông nào cũng là đi theo, chi bằng theo tôi đi, để tôi thấy đã, tôi đối với cậu tuyệt đối sẽ tốt hơn hắn."
Bình luận