Chap 29: 29
Chỉ thấy trên tấm ảnh, hình ảnh y gặp gỡ Bạch Lê Lê được chụp rõ mồn một. Tổng cộng có năm tấm, cứ thế được bày ra trước mặt.
Và vẻ mặt của người đàn ông kia khó lòng đoán định.
Ninh Thư lộ ra vẻ mặt sửng sốt.
Lập tức nhận ra một sự thật, Thẩm Minh Hiên đang cho người theo dõi mình.
Ninh Thư có chút hoang mang, cậu tưởng rằng sau lần đó, đối phương sẽ không làm như vậy nữa. Nhưng không, đột nhiên cậu cảm thấy mệt mỏi, không thể diễn tả thành lời.
Cậu không nhịn được cắn chặt môi.
Chàng trai trẻ nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh, lặng lẽ nói: "Cháu và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường, mấy năm trước là như vậy, bây giờ cũng vậy."
Ninh Thư không biết người đàn ông kia đang nghĩ gì, rõ ràng trong diễn biến ban đầu, đối phương và Bạch Lê Lê mới là một cặp. Nhưng bây giờ mọi thứ đều rối loạn, cậu đột nhiên cảm thấy có chút tủi thân, cũng có chút khó chịu.
Thẩm tiên sinh đang nhìn cậu như thế nào?
Ninh Thư đột nhiên không thể hiểu nổi, cậu khẽ nắm chặt tấm chăn, không kiềm được mà mím chặt môi. Tay người đàn ông kia vòng qua ôm lấy cậu.
Đôi mắt sâu thẳm khẽ hạ xuống, giọng nói trầm ấm vang lên: "Giận chú rồi sao?"
"Không có." Ninh Thư cảm nhận được đối phương cúi đầu xuống, hôn lên cổ mình. Cậu không nhịn được đẩy tay người kia ra, nói: "Cháu mệt rồi."
Thẩm Minh Hiên không nói gì, chỉ ngón tay y vẫn nhẹ nhàng xoa bên hông cậu.
Hơi thở nóng bỏng phủ lấy cậu.
"Còn nói không giận?" Y lạnh lùng nói: "Cháu nghĩ chú cho người theo dõi cháu là vì cái gì?"
Vì cái gì? Chẳng lẽ không phải vì sự kiểm soát, sự chiếm hữu, xem cậu như một vật sở hữu sao?
Ninh Thư há miệng, cuối cùng vẫn không nói ra.
Cậu run rẩy môi, lặng lẽ nói: "Nếu tôi nói với Thẩm tiên sinh đừng cho người theo dõi tôi nữa thì sao?"
"Không thể được." Người đàn ông lạnh lùng ngắt lời cậu.
Y đưa tay ra, giọng trầm ấm: "Chú làm vậy là để bảo vệ cháu."
Khi Thẩm Minh Hiên nói câu này, đôi mắt y lạnh lùng và vô cảm.
Ninh Thư nhìn thấy ánh mắt ấy trong đáy mắt y.
Cả người cậu như lạc vào vùng băng tuyết. Lâu lâu không thốt nên lời.
Những ngón tay nắm chặt tấm chăn đã trắng bệch.
Thẩm Minh Hiên bắt đầu hôn cậu. Tay y luồn vào trong.
Ninh Thư vốn định từ chối, nhưng đột nhiên cậu cảm thấy dường như không có ý nghĩa gì.
Dù sao Thẩm tiên sinh cũng sẽ không để ý đến cảm xúc của cậu.
Cậu khép mắt lại.
Đột nhiên cảm thấy lời của Ninh An nói cũng không sai, trên giường, cậu thực sự có thể làm hài lòng người đàn ông này.
Bởi vì Thẩm tiên sinh thích cơ thể cậu. Y nói bên trong cơ thể cậu rất ấm áp.
Khi Thẩm tiên sinh nói câu này, giọng nói gợi cảm của y trầm khàn và khàn đặc.
Ninh Thư nhớ lại cảnh tượng trong phòng VIP hôm đó.
Người đàn ông ngồi trên ghế, tay kẹp điếu nicotine. Khuôn mặt lạnh lùng bị làn khói mờ ảo bao phủ, ánh mắt nhìn qua cũng lạnh lùng.
Y có thể ôm cậu vào lòng. Rồi cất giọng trầm ấm, nói ra những lời đầy mê hoặc.
Không một người phụ nữ nào có thể kháng cự được sức hút như vậy.
Vừa gợi cảm vừa lạnh lùng.
Thẩm Minh Hiên trên giường và ngoài đời cũng là một.
Thẩm tiên sinh sẽ để lại rất nhiều dấu vết trên người cậu.
Với kích thước đáng sợ. Y vừa gọi cậu là đứa trẻ ngoan, vừa khiến cậu khóc.
Khi Ninh Thư tỉnh dậy.
Người đàn ông kia đã không còn trên giường.
Nhưng cơ thể cậu đã được vệ sinh sạch sẽ.
Ninh Thư nằm trên giường, bắt đầu thẫn thờ.
Linh Linh hỏi cậu có chuyện gì.
Ninh Thư nói: "Tôi cảm thấy mình giống như một món đồ vậy."
Linh Linh nói: "Chủ nhân, trông cậu không vui."
Ninh Thư im lặng.
Bình luận