Chap 25: 25
Ninh Thư không biết rằng đánh giá của mọi người về cậu vẫn rất tốt.
Cậu có ngoại hình ưa nhìn, da trắng mềm mại. Tính cách lại tốt, bản thân cũng xuất sắc. Đương nhiên sẽ không thiếu người muốn kết giao, nhưng bản thân cậu lại không nhận ra điều đó.
Cậu luôn mỉm cười lịch sự với bất kỳ ai đối xử tốt với mình.
Ninh Thư được mời tham gia buổi tiệc vào tuần này.
Cậu không từ chối, dù trong lòng hơi ngạc nhiên. Bởi vì trước đây khi học đại học, rất ít người chủ động mời cậu.
Ninh Thư không biết rằng, ở kiếp trước, dù ngoại hình của cậu dịu dàng, nhưng lại toát ra một cảm giác xa cách. Mọi người dù muốn lại gần, nhưng cũng không thể.
Còn Ninh Thư bây giờ, khí chất đã thay đổi một chút, trở nên ôn hòa hơn.
Vì vậy, số người muốn kết giao với cậu cũng nhiều hơn.
Ninh Thư không từ chối, vì đây là tiệc sinh nhật của người khác. Cậu cảm thấy từ chối có lẽ không hay lắm. Vì vậy, cậu đồng ý, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy hơi lo lắng.
Không biết phải giải thích thế nào với người đàn ông.
Ninh Thư nhận ra mình đã vô thức bị y kiểm soát, luôn nghĩ đến việc phải báo cáo với y trước tiên.
Cậu khẽ mím môi. Cảm thấy đây không phải là một điều đáng vui.
Ninh Thư thẫn thờ.
Cậu không hiểu tại sao tình cảm của người đàn ông vẫn luôn dừng lại ở mức độ đó, cậu có chút mơ hồ, không biết phải làm sao mới tốt.
Thẩm Minh Hiên bên ngoài mặc vest chỉn chu, thanh lịch quý phái, điềm tĩnh lạnh lùng.
Nhưng khi về nhà, cởi bỏ quần áo.
Y lại trở thành một người đàn ông mà không ai biết.
Ninh Thư nhận ra mình bị bế lên.
Người đàn ông dường như rất thích làm vậy, coi cậu như một đứa trẻ. Dù cậu đã trưởng thành, nhưng so với cơ bụng săn chắc của y, thân hình mềm mại trắng nõn của Ninh Thư thực sự không đáng kể.
"Đang nghĩ gì vậy?" Thẩm Minh Hiên vỗ nhẹ lên eo cậu.
Rồi y cúi xuống, hôn lên cổ cậu.
Ninh Thư sợ nhột, cậu không nhịn được co rúm cổ lại, do dự một chút, rồi lên tiếng: "Thẩm tiên sinh, tuần này cháu có thể đi dự tiệc với bạn học được không?"
Cậu tượng trưng xin ý kiến của người đàn ông.
Nhưng giọng điệu của cậu đã lộ ra suy nghĩ thật sự.
Ánh mắt của y tối lại, nhìn cậu bằng đôi mắt sâu thẳm, giọng trầm ấm hỏi: "Bạn học? Quan hệ tốt lắm sao?"
Ninh Thư hơi căng thẳng lắc đầu: "Chỉ là bạn học bình thường, buổi tiệc bình thường thôi."
Thẩm Minh Hiên khẽ mỉm cười: "Sợ chú sao?"
"Không sợ." Ninh Thư tiếp tục lắc đầu, nhìn thẳng vào mặt y, dũng cảm hỏi: "Cháu có thể đi không? Thẩm tiên sinh."
Người đàn ông không nói gì, tiếp tục hôn lên cổ cậu.
Đôi mắt cậu thiếu niên ươn ướt, xấu hổ đến mức gần như co quắp ngón chân lại.
Hơi né tránh. Nhưng lại sợ mình sẽ rơi xuống, chỉ có thể ôm chặt lấy y.
Thẩm Minh Hiên vỗ nhẹ lên mông cậu, bảo cậu ôm chặt hơn.
Ninh Thư bị y trêu chọc đến mức gần như chín rục.
Cậu không hiểu tại sao người đàn ông lại thích trêu mình đến vậy, chỉ có thể duỗi chân, ôm chặt lấy eo y.
Thở gấp.
Lông mi run rẩy.
Xong chuyện Thẩm Minh Hiên mới tùy ý hỏi: "Ở đâu?"
Ninh Thư suýt nữa buột miệng.
Nhưng ngay sau đó, cậu nuốt lại lời. Cậu quên mất, người đàn ông không thích cậu đến những nơi như quán bar.
Đành phải nói dối tên một nhà hàng.
Thẩm Minh Hiên thản nhiên nói: "Tôi sẽ cho tài xế đưa cháu đi."
Ninh Thư vội vàng từ chối.
Tâm trạng hơi lo lắng, giải thích: "Rất gần, không cần đưa đâu ạ."
Thẩm Minh Hiên nhìn chằm chằm vào cậu một lúc lâu. Y không nói gì.
Bình luận