Chap 2: 2
Thẩm Minh Hiên từng nghe cha Ninh nói về cậu con trai út của mình. Ninh An thể hiện sự lấy lòng một cách quá rõ ràng. Trong lòng y không hẳn là phản cảm, nhưng cũng chẳng hề hứng thú.
Nhưng khoảnh khắc chàng trai nọ bước xuống từ cầu thang, y đã để mắt đến.
Cậu mặc áo sơ mi trắng, tính cách hoàn toàn trái ngược với em trai mình. Tính cách có chút trầm lặng, ánh mắt ôn hòa và trong sáng. Gương mặt cậu thanh tú và sạch sẽ, đặc biệt là đôi mắt đó, đôi mắt khiến người nhìn cảm thấy dễ chịu nhất mà y từng gặp.
Khi đối diện y, ánh mắt cậu mang một chút tò mò và dò xét nhưng cảm xúc lại kín đáo, không thấp kém cũng không kiêu căng, nhẹ nhàng gọi y một tiếng: "Thẩm tiên sinh."
Ánh mắt Thẩm Minh Hiên dừng lại trên chiếc cổ cao đẹp của cậu.
Hiếm có người con trai nào lại cao ráo, thanh tú như vậy. Cổ cậu giống như cổ thiên nga, khi cúi xuống, hàng lông mi dài như đang khẽ cọ vào trái tim y.
Người đàn ông không lộ rõ vẻ gì nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ quan sát.
Cổ tay Ninh Thư bị nắm lấy, cậu không khỏi ngẩng mặt lên, hơi ngượng ngùng nói:
"Xin lỗi, Thẩm tiên sinh."
Cổ tay của cậu vừa mảnh vừa mát, làn da mềm mại và mịn màng. Cảm giác chạm vào thật không tệ. Người đàn ông lơ đãng nghĩ.
Ninh Thư hơi bối rối, không kìm được mà cử động cổ tay, nhắc khẽ: "Thẩm tiên sinh?"
Thẩm Minh Hiên thản nhiên buông tay cậu ra, nói: "Theo hướng dẫn của tôi mà thắt."
Ninh Thư cảm thấy hơi xấu hổ, vừa nghe giọng nói trầm thấp của đối phương, vừa cẩn thận giúp y thắt cà vạt. Lần này, cậu chú tâm hơn rất nhiều, cậu sợ làm sai và lại bị cười.
Cậu muốn thể hiện tốt hơn trước mặt đối phương. Trong đầu cậu đã nghĩ kỹ, nếu muốn gây ấn tượng tốt với Thẩm Minh Hiên, nhà họ Ninh chính là một cầu nối tuyệt vời. Cậu có thể thông qua gia đình mình để có cơ hội làm việc tại công ty của y, thậm chí trở thành trợ lý đắc lực nhất bên cạnh y.
Gương mặt cậu càng thêm nghiêm túc, hàng mi dài buông xuống, sống mũi thanh tú cao vút. Đôi môi mỏng có sắc hồng nhạt như cánh hoa đào.
Chàng trai đang chăm chú thắt cà vạt hoàn toàn không để ý ánh mắt của người đàn ông lúc này đang dừng lại trên người cậu. Áo sơ mi trắng cậu mặc rất hợp, nhất là phần eo thon gọn, lộ rõ những đường cong mềm mại mà đầy sức sống. Ánh mắt Thẩm Minh Hiên thoáng tối đi.
Khi cậu ngẩng đầu lên nhìn, anh lập tức thu lại ánh mắt, bình thản nói: "Cảm ơn cậu."
Ninh Thư lùi một bước, vẫn còn hơi không thoải mái. Hương vị nam tính mạnh mẽ của người đàn ông, nhất là thứ cảm giác mang tính xâm lược, tựa như thấm vào từng hơi thở, khiến cậu không cách nào phớt lờ.
Cậu lên tiếng: "Thẩm tiên sinh khách sáo quá."
Thẩm Minh Hiên hơi gật đầu, bước ra ngoài.
Ninh Thư đứng tại chỗ, cậu vô tình quay lại nhìn và phát hiện dưới đất có vật gì đó. Cậu bước tới xem thử, nhận ra đó là một chiếc đồng hồ.
Bình luận