Chap 9: 9
Cuối cùng, bọn họ vẫn không kịp đi xuống căng tin ăn trưa.
Tề Mục Thanh ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong lớp, nhìn Lương Hành phóng như bay vào lớp ngay lúc chuông reo. Trong tay hắn còn xách theo bánh bao và cháo mua cho cậu, tự dưng cậu thấy hơi mắc cười.
Lúc hắn ngồi xuống vẫn còn thở hổn hển, đút ống hút vào hộp cháo rồi đẩy về phía cậu, ra hiệu cho cậu uống. Tề Mục Thanh lén lút uống một ngụm, cái bụng đói quặn thắt cuối cùng cũng dịu lại một chút. Cậu nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không dám ăn bánh bao ngay trước mắt giáo sư.
"Không sao đâu." Lương Hành gắp luôn một cái bánh bao đút vào miệng cậu, tiện tay bật cái máy che chắn lên, "Ăn đi, không ai phát hiện ra đâu."
Rồng bơi nước cạn bị tôm giễu, hổ lạc đồng bằng bị chó khinh
Cái máy che chắn vốn là món đồ chơi tình dục cao cấp do hệ thống sản xuất, là công cụ huấn luyện xuất sắc, là vật dùng để bao che cho những lần chịch choẹt xấu hổ ở bên ngoài. Giờ rơi vào tay Lương Hành lại biến thành một cái đồ phế vật dùng để che mắt thiên hạ cho vợ ăn vụng trong lớp. Đáng tiếc thật sự!
Thiết bị vừa bật, mệnh lệnh thôi miên mà Lương Hành để lại trong ý thức Tề Mục Thanh tự động có tác dụng. Cậu thoải mái gật gù, đưa tô cháo đến miệng hắn rồi bảo hắn cũng húp đi.
Hai người cứ thế chia nhau một đôi đũa và một cốc cháo, húp qua húp lại để lấp đầy cái bụng đói. Ánh mắt Tề Mục Thanh pha chút ý cười, cũng không thèm hỏi tại sao Lương Hành không lấy thêm một bộ đồ ăn. Cậu cứ giả vờ như không có gì, mở miệng ra ăn từng miếng bánh bao hắn đút.
May mà cái máy che chắn đang bật, không thì mấy đứa bạn cùng lớp ít nhiều cũng xì xầm bàn tán về bọn họ cả buổi.
Giáo sư đứng trên bục giảng bài hăng say, Tề Mục Thanh buồn ngủ đến mức gục mặt xuống bàn không ngóc lên nổi. Cậu cố hết sức căng mắt ra nghe, mà kiến thức cứ lùng bùng vào tai trái ra tai phải, cứ ù ù cạc cạc như đang niệm kinh trong đầu.
Lương Hành cũng thấy buồn ngủ, thấy cậu vật vã như thế vẫn thấy buồn cười. Hắn xoa xoa mái tóc mềm của cậu: "Ngủ đi học sinh giỏi, tối về hai đứa mình học chung."
Tề Mục Thanh buồn ngủ nhưng cơ thể lại thấy khó chịu đến mức không ngủ được. Eo với đùi mỏi dã man, khi gục xuống cái lỗ sưng đỏ bị ép dẹt xuống ghế, cộm đến tê tái. Cậu bứt rứt kẹp kẹp chân lại, thì thầm với Lương Hành: "Cậu làm hại tôi thấy khó chịu quá."
"Sao đổ thừa cho tôi được." Lương Hành giả bộ ngây thơ vô tội hết sức: "Hôm qua toàn là Thanh Thanh tự nhún nhảy thôi, sáng nay cũng tự cậu bị nứng mới ra nông nỗi này. Tôi chả giúp Thanh Thanh giải quyết, chẳng lẽ lại để con chim của cậu chảy nước trong lớp hả?"
Nhìn cậu khó chịu cựa quậy, hắn lại thấy hơi thương: "Về tôi mua cho cái đệm mềm nhé."
"Không cần!" Tề Mục Thanh vừa nghĩ đến cảnh một đứa con trai như mình, chỉ vì bị địt sưng lồn mà phải lót đệm mềm trong lớp là xấu hổ đỏ bừng cả người.
Mãi mới lết được đến lúc tan học, Lương Hành thong thả đi về cùng Tề Mục Thanh. Trên đường đông nghịt người, nam nữ tụm năm tụm ba cùng nhau đi về ký túc xá. Hắn nhìn khoảng cách an toàn giữa hai người mà tự dưng khó chịu trong lòng.
Bình luận