Chap 5: 5
"Ưm, Lương Hành... không được... a..."
Vừa chạm mắt nhau một cái, Tề Mục Thanh đã bị hắn bóp eo nhấc bổng lên đặt phịch xuống bồn rửa tay, lưng đập vào tấm gương lạnh toát, môi lập tức bị hắn bịt kín.
Cậu muốn tránh nhưng cằm bị bóp nâng lên, đành ngửa mặt đón lấy nụ hôn sắc tình. Lương Hành mút cánh môi của cậu, lại thò đầu lưỡi liếm láp khắp trong vòm miệng. Tề Mục Thanh thấy ngứa ran nhưng không thoát ra được, chỉ có thể phát ra tiếng "ưm ưm" rên rỉ. Hai lưỡi cọ xát trao đổi nước bọt thân mật, quấn quýt mút chặt lấy nhau.
"Áhh... hức... a..." Cậu bị hôn đến khi đầu óc trống rỗng, khoái cảm dữ dội truyền đến từ môi lưỡi làm cậu hơi thiếu oxy, không thể chống đỡ nổi nụ hôn dồn dập của người đàn ông nữa. Cậu hơi cúi đầu, ngón tay nắm chặt ống tay áo Lương Hành tới mức trắng bệch.
"Ưm a, đừng, không chịu nổi nữa, xin cậu... ưm..." Tề Mục Thanh bị hôn đến mức không thở được, đuôi mắt đỏ bừng, tiếng rên rỉ đã xen lẫn tiếng khóc nức nở.
Lương Hành mới chịu buông cậu ra, nhưng hai đôi môi vẫn cách có hai phân, mũi cọ cọ vào chóp mũi cậu, trong cổ họng phát ra tiếng cười khẽ.
"Khen cậu đẹp, Thanh Thanh, lần này nghe rõ chưa?"
Hắn nói xong buông cằm cậu ra, tiện tay vén áo sơ mi lên cho bàn tay to luồn vào, cách một lớp vải mỏng xoa xoa đầu khấc đang cương cứng của cậu.
Tề Mục Thanh thấy xấu hổ cực kỳ, tấm lưng cố gắng cong ra sau muốn trốn, nhưng sau lưng là mặt gương lạnh ngắt không thể trốn đi đâu được. Lương Hành dùng đầu gối tách hai đùi đang khép chặt của cậu ra, lớp vải quần tây thô ráp chà thẳng vào lỗ lồn ướt nhẹp.
"Ướt hết rồi này Thanh Thanh." Hắn ghé sát vào, nhìn đôi mắt của cậu mỉm cười, "Nhìn xem, làm ướt cả quần tôi rồi kìa."
"Đừng, đừng nói nữa." Tề Mục Thanh hoảng loạn nhắm chặt mắt, hàng lông mi run rẩy dữ dội, cậu thở dốc nặng nề mấy hơi. Không khí mập mờ và dâm dục trong toilet đặc quánh lại như chất lỏng sền sệt khiến cậu khó thở. Cậu rơi vào thế cùng đường quẫn bách, đâm đầu chui tọt vào lòng Lương Hành.
Lương Hành ngây người, bàn tay đang châm lửa khắp nơi khựng lại giữa không trung trông hơi luống cuống. Cái ôm nhẹ của thiếu niên như đập một lỗ trên tim hắn, một chất lỏng chua xót chảy ra lấp đầy cả trái tim. Trong khoảnh khắc đó, hắn muốn ôm chặt cậu vào lòng rồi giấu đi không cho ai thấy, muốn bắt nạt cậu, muốn nhìn cậu sướng đến rên rỉ thật to, lại muốn nghe cậu phát ra tiếng khóc thút thít.
Tề Mục Thanh chẳng hay biết gì, thấy hắn dừng lại còn tưởng đã thoát nạn, lại dở tính trẻ con kéo vạt áo của hắn, nhỏ giọng phàn nàn: "Lạnh quá."
Lương Hành như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, cúi xuống nhìn thiếu niên đang trần truồng ngồi trên bồn rửa, hai cánh mông trắng mịn ép sát mặt bồn lạnh lẽo, nước lồn chảy ra tỏa ra ánh sáng bóng loáng trên mặt đá. Hắn thò tay xuống dưới mông làm tấm đệm cho cậu ngồi.
Đột nhiên chuyển từ mặt bồn lạnh buốt sang lòng bàn tay nóng rực, Tề Mục Thanh rụt lại một cái nhưng không muốn trốn tránh, vẫn ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn.
Bình luận