Chap 4: 4
Lương Hành im lặng cõng Tề Mục Thanh đi đến phòng y tế. Máy rung đã ngừng hoạt động, nhưng dư vị của cơn đỉnh vẫn còn đọng lại trong cơ thể. Cộng thêm sự hoảng loạn, xấu hổ và bất an nên cậu run rẩy không ngừng khi nằm trên tấm lưng rộng của hắn.
Tề Mục Thanh ôm chặt cổ Lương Hành như đứa trẻ con, vùi đầu vào hõm cổ của hắn. Theo từng bước đi xóc nảy, mái tóc mềm mại của cậu cọ đi cọ lại vào tai hắn, thỉnh thoảng phát ra tiếng nức nở khẽ khàng như sắp khóc.
Lương tâm đã đen đến mức không thấy gì của Lương Hành hiếm hoi nhảy dựng lên. Chính hắn là người bắt nạt người ta đến mức này, vậy mà khi thấy cậu co rúm lại thành cục bông thì người xót xa cũng chính là hắn.
Người phía sau đột nhiên nhúc nhích, cậu dụi vào hõm cổ của hắn, giọng nói hơi khàn: "Về ký túc xá, không đến phòng y tế đâu."
Lương Hành nhẹ nhàng đồng ý, cũng không diễn tiếp vở kịch "đau dạ dày phải đến phòng y tế" nữa. Hắn nhấc Tề Mục Thanh lên cao hơn một chút, nắm chặt đùi cậu, rồi quay người đi về hướng ký túc xá.
Bàn tay Lương Hành rất to cũng rất nóng, lực nắm đùi cậu rất vững. Bờ vai hắn vừa rộng vừa thẳng, toát ra mùi sữa tắm thơm dễ chịu.
Tề Mục Thanh nằm úp sấp trên lưng hắn, bỗng nhiên cảm thấy mình như đứa trẻ được cưng chiều hết mực. Khi đã có người chống lưng, cảm giác xấu hổ và hoảng sợ ban nãy không hiểu sao cũng nhạt nhoà đi.
Cậu nghiêng mặt, áp gò má mềm mại vào cổ Lương Hành, chóp mũi chạm vào vành tai của hắn. Nhìn màu đỏ lan ra từ vành tai xuống cổ, cậu như tìm thấy món đồ chơi thú vị nào đó nên lại dùng mũi cọ cọ vào tai hắn.
Lương Hành khựng chân lại, bàn tay vô thức dùng sức mạnh tới mức suýt nữa làm cậu đau. Vật dưới háng hơi nhúc nhích ngóc đầu lên. Hắn đã chơi Tề Mục Thanh vài lần rồi, nhưng bản thân chưa được giải toả. Giờ đang là lúc không bình tĩnh được, người này còn không biết sống chết chọc ghẹo hắn ở đây.
Lương Hành bất lực mỉm cười, nhỏ nhẹ dỗ dành: "Đừng quậy."
"Ừm." Tề Mục Thanh đồng ý, ngoan ngoãn nằm lại trên lưng hắn.
Về đến ký túc xá, Tề Mục Thanh lao ngay vào phòng tắm rửa.
Lương Hành nhìn vành tai đỏ bừng với động tác đang lén lút kẹp chặt đùi lại của cậu, chút lương tâm vừa nhen nhóm trong lòng lập tức lung lay, nửa thân dưới đang cứng ngắc lại muốn chiếm trọn lý trí. Hắn lắc đầu, tu ực cả chai nước suối lớn, đúng lúc nghe thấy giọng nói ấp úng của cậu:
"Lương Hành... cậu, cậu có thể được không..."
Hắn quay lại, "Sao thế? Muốn lấy gì à?"
Chỉ thấy Tề Mục Thanh thò đầu ra từ nhà vệ sinh, từ mặt xuống cổ còn đỏ hơn cả lúc vừa tụt xuống từ lưng hắn. Lương Hành nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cậu, cảm giác chút lương tâm ít ỏi còn sót lại cũng trượt xuống vực sâu.
"Cậu, cậu vào giúp tôi được không..." Tề Mục Thanh ngập ngừng nhìn về phía hắn, đôi mắt ướt dầm dề toát ra vẻ cầu xin.
Lương Hành vô thức bước lại gần, thiếu niên đứng dưới ánh đèn ấm áp của nhà tắm như được phủ lên một lớp filter mờ ảo, ánh sáng xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng làm vòng eo thon thả bên trong ẩn hiện, trông vừa mong manh vừa xinh đẹp.
Còn dâm hơn nữa là nửa thân dưới của cậu trần như nhộng, áo sơ mi chỉ che được tới bắp đùi làm cái quần lót đen nửa kín nửa hở. Tề Mục Thanh bị ánh mắt trần trụi của hắn nhìn đến mức vô thức kẹp đùi lại, đôi chân mềm mại đã đỏ ửng.
Lương Hành cảm giác cổ họng khát khô, dưới bụng nóng ran như lửa. Hắn cố gắng kiềm chế cơn bốc đồng muốn bật hệ thống lên thôi miên Tề Mục Thanh, rồi đè cậu xuống sàn địt một trận thật đã. Cổ họng chuyển động hai cái, hỏi: "Sao thế?"
Khuôn mặt của Tề Mục Thanh đã đỏ như sắp bốc khói, lí nhí vài tiếng rồi tụt luôn quần lót, dạng chân ngồi lên nắp bồn cầu, kéo áo sơ mi lên đã thấy giữa hai chân ướt nhẹp.
Lỗ dâm đỏ au dính nước bóng loáng, vô thức co rút lại phun ra nước dâm. Hột le sưng to như quả cherry, nhô ra giữa hai mép thịt run run. Một cái máy rung hồng phấn đang dính chặt trên đó theo một cách thức rất phi khoa học.
"Tôi, tôi tháo không ra. Cậu, cậu giúp tôi tháo giùm được không."
Chơi lâu đến thế mà Lương Hành suýt quên mất cái lệnh thôi miên "việc trên cơ thể có thể nhờ Lương Hành giúp đỡ". Máy rung do hệ thống gắn vào, đương nhiên cậu tự tháo không được. Hắn nhìn tư thế mời gọi không chút phòng bị của cậu, dục vọng lập tức từ dưới cặc bốc thẳng lên tận não.
Dưới ánh mắt ngày càng u ám của Lương Hành, bộ não mụ mị vì thôi miên của Tề Mục Thanh đột nhiên tỉnh táo được một giây.
Cậu đang làm cái gì thế này! Mặt cậu trở nên trắng bệch ngay lập tức. Cậu rốt cuộc đang làm cái gì? Sao có thể làm ra cái chuyện dâm đãng này chứ? Cậu đang cố tình dụ hắn sờ hột le với lỗ lồn mình hả?!
Sao lại thành ra thế này, sao mọi chuyện lại thế này chứ? Lương Hành sẽ nghĩ gì đây? Có thấy cậu ghê tởm không? Có chửi cậu là thằng biến thái không? Có tránh xa cậu luôn không? Có đi nói cho cả thế giới biết cậu là đồ quái vật không?
Tề Mục Thanh sợ đến run lẩy bẩy, bàn tay liều mạng túm chặt áo sơ mi trắng muốn che cái thân dưới trần truồng lại, nhưng càng kéo càng lộ ra cái cổ thon với xương quai xanh xinh đẹp.
Cậu vội vàng khép chặt đùi, quên béng cái máy rung vẫn đang bám dính trên hột le. Chỉ một cái khép mạnh, những cái gai silicon mềm trên máy rung lập tức đâm phập vào hột le với hai mép lồn mềm mại. Khoái cảm bất ngờ kích thích cậu rên lên một tiếng, cúi gằm đầu, bờ vai run lên.
Bàn tay to của Lương Hành đột nhiên bóp chặt cổ tay nhỏ nhắn của cậu, vén lên cái áo sơ mi cậu đang cố níu chặt. Tề Mục Thanh ngẩng lên đối diện với đôi mắt sâu thẳm không đáy của hắn, đứng sững sờ tại chỗ.
Cậu cảm nhận được bàn tay chai sạn của Lương Hành đặt lên đầu gối mát lạnh của mình, mang theo một nhiệt độ nóng bỏng đến giật thót. Cậu hoảng hốt định khép đùi, lại bị hắn dùng sức banh ra rộng hơn.
"Đẹp quá." Lương Hành nhìn cái lồn lần nữa phơi bày trước mặt, tiện tay gỡ phắt cái máy rung vướng víu xuống, khẽ thở dài một hơi.
"Cậu... cậu nói gì?"
Tề Mục Thanh ngỡ ngàng, cảm nhận được cái máy rung mình tốn công mãi vẫn không thể gỡ ra lại bị Lương Hành gỡ ra dễ dàng.
Hai mươi năm nay cậu sống một mình trong trạng thái lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, từ lúc cậu còn nhỏ ba mẹ đã dặn đi dặn lại bí mật trên cơ thể phải giấu thật kín, để người khác biết là xong đời. Đây là lần đầu tiên cậu phơi hết cả ra trước mặt người khác, lại đúng gặp Lương Hành.
"Tôi nói... Thanh Thanh đẹp quá."
Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.
Bình luận