Chap 3: 3
Sáng sớm, Tề Mục Thanh đã lén lút chui vào toilet.
Dưới quần ngủ là cái quần lót dính đầy tinh dịch và nước dâm. Đêm qua cậu mệt quá, lưng và chân nhũn ra đứng không thẳng được, lại sợ nửa đêm đi giặt quần bị Lương Hành bắt quả tang, nên chỉ lau qua loa hai cái rồi chịu đựng cảm giác nhớt nhát ngủ cả đêm, giờ phải dậy sớm lén lút giặt quần lúc Lương Hành còn đang ngủ.
Cởi quần ra đã thấy con cu mềm nhũn rũ xuống giữa hai chân như bị vắt kiệt tinh, lồn nhỏ đỏ au toát ra vẻ dâm đãng. Cậu xối nước vào giữa hai chân, dòng nước ấm áp tạt lên mép lồn ẩm ướt khiến lỗ nhỏ lại chảy nước ra.
Tề Mục Thanh thở hổn hển hai tiếng, con cu hơi nhúc nhích ngóc đầu lên. Cậu điều chỉnh nhiệt độ nước lên mức lạnh hơn, dùng tay vò vò vài lỗ lồn nhầy nhụa đang chảy nước.
Đầu ngón tay lướt qua hột le và máy rung đang gắn chặt bên trên, cứ như chẳng có gì ở đó mà rửa sạch xung quanh.
Cái máy rung này do Lương Hành gắn vào lúc thử tính năng mới tối qua. Trước khi khởi động, Tề Mục Thanh sẽ không bao giờ phát hiện ra nó, càng không cảm thấy được bất cứ điều gì bất thường.
Lương Hành tưởng tượng đến cảnh máy rung đột ngột kích hoạt trong lớp học, vẻ mặt ngạc nhiên xấu hổ nhưng lại sướng muốn chết của Tề Mục Thanh, hắn mỉm cười như con cáo vừa ăn vụng được thịt.
Để tránh kích thích quá đà khiến cậu bị sốc, hắn cài thêm lời ám thị thông qua hệ thống thôi miên: “Lương Hành là người em tin tưởng nhất, nhưng em không muốn anh ta biết em dâm đãng cỡ nào, nên chỉ khi bất đắc dĩ lắm mới tìm anh ta cầu cứu, cũng chỉ cầu cứu một mình anh ta thôi.”
Theo giải thích của hệ thống thôi miên, việc ra lệnh có giới hạn, phụ thuộc vào độ phụ thuộc và mức độ dạy dỗ giữa người dùng và đối tượng. Lương Hành vốn không trông mong mình sẽ thành công ngay lần đầu, chỉ định thử phạm vi năng lực của hệ thống. Ai ngờ lệnh vừa ra, Tề Mục Thanh chỉ chần chừ một chút rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Thành công rồi.
Trái tim của hắn sắp mềm nhũn vì dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu đó của cậu. Hắn nheo mắt nghi ngờ một chút, xem ra năng lực của hệ thống thôi miên còn mạnh hơn hắn tưởng. Hay là, Lương Hành cười thích thú, cái gọi là độ phụ thuộc...
Dù sao đi nữa, hôm nay Tề Mục Thanh cũng đã mang theo máy rung ngồi trong lớp học.
Ký túc xá có bốn người, hai đứa có bồ, nên lúc lên lớp tất nhiên phải chụm lại ngồi với bồ ở góc phòng.
Tề Mục Thanh đã quen ngồi một mình, Lương Hành cũng chỉ biết ngậm ngùi ngồi một mình. May mà hắn tốt tính, chẳng mấy chốc đã làm thân với mấy đứa khác phòng. Nhưng hôm nay hắn khoát tay từ chối một đám anh em đang gọi, thay vào đó lại dẫn cậu đi tìm một góc để ngồi xuống.
Chuông vào học vừa reo lên, Lương Hành lập tức bật cái máy gây nhiễu vừa mua từ hệ thống. Sau khi bật, chỉ cần không gây ồn ào ầm ĩ, người khác sẽ không quan tâm tới động tĩnh ở khu vực của họ.
Đây là một công cụ nhỏ rất tiện lợi, mỗi tội giá rất đắt nên ngốn của hắn một đống điểm. Nhưng chế độ thôi miên tập thể chưa mở khoá, mà hắn lại không muốn làm vợ xấu hổ trước mặt người khác, chỉ có mình hắn được thấy dáng vẻ lúc lên đỉnh xinh đẹp của cậu thôi
Bình luận