Chap 21: 21
Học kỳ mới sắp bắt đầu nên Lương Hành với Tề Mục Thanh cũng lên trường sớm. Hai người thuê khách sạn ở tạm mấy hôm để đi kiếm nhà, tính là khai giảng xong sẽ dọn ra ngoài thuê căn hộ riêng cho tự do.
"Anh định cho em ngủ phòng riêng à?"
Thấy Lương Hành cứ nhắm mấy căn có ba phòng ngủ một phòng khách để chốt, dù chẳng thiếu tiền nhưng ở hai người ở rộng quá cũng kỳ, Tề Mục Thanh bĩu môi: "Hay là anh sợ người ta phát hiện mình ngủ chung rồi bàn tán? Mình không dẫn ai về nhà là được chứ gì."
Lương Hành bật cười, loài mèo đều thích độc chiếm lãnh thổ, nhà còn chưa thuê xong mà Tề Mục Thanh đã mặc định coi tổ ấm tương lai của hai người là địa bàn riêng của mình.
Hắn thuận tay kéo cậu vào lòng ôm ấp một hồi, hôn nhẹ lên môi một cái rồi ghé sát tai cậu thì thầm: "Đâu có, anh chỉ sợ em dâm chảy nước nhiều quá, vừa khóc vừa bắn làm ướt giường không có chỗ nằm nên phải để dư phòng trống thôi."
Trong đầu Tề Mục Thanh toàn nghĩ đến chuyện trang trí nhà cửa, bị một câu của hắn bẻ sang hướng bậy bạ cũng không biết nói gì, vành tai đỏ bừng lên rồi lườm hắn một cái. Lương Hành mỉm cười đè cậu xuống giường, hôn lên vành tai đang đỏ rực rồi tay luồn vào trong chiếc áo vuốt ngược lên trên.
Chuyện tìm nhà không vội, dù sao thời gian của bọn họ còn dài. Nhìn Tề Mục Thanh mới bị trêu mấy cái đã thở hồng hộc dưới thân mình, mắt Lương Hành cong lên ý cười, bây giờ có việc quan trọng hơn cần phải làm.
Mấy ngày mây mưa hoan lạc tạm thời không nhắc tới, cuối cùng chuyện kiếm nhà cũng xong xuôi. Tề Mục Thanh mở cửa phòng ngủ phụ mà Lương Hành bảo là dành cho cậu một bất ngờ, cậu quả nhiên đã đứng hình rất lâu.
Ánh đèn mờ ảo, rèm cửa bằng vải nỉ dày cộp che kín mít. Cạnh cửa sổ là một cái phản gỗ to như giường đơn, góc khác là một tấm gương lớn sát đất được che bởi lớp voan mỏng.
Tề Mục Thanh nhận ra đây chính là cái gương Lương Hành dùng để chơi cậu ở khách sạn lần trước. Cái phản gỗ to nhìn còn chắc chắn hơn cả giường trong phòng ngủ chính, đảm bảo nện kiểu gì cũng không bao giờ phát ra tiếng "két két".
Nhưng thứ làm cậu tim đập chân run nhất chính là đống khung sắt và xiềngx*ch trông tràn đầy mưu đồ bất chính ở góc phòng.
Tề Mục Thanh theo bản năng lùi lại một bước, bỗng nghe thấy tiếng "tạch" vang lên phía sau báo hiệu cửa đã bị khóa trái, cậu vừa quay người đã va ngay vào lồng ngực vững chãi của Lương Hành.
Hắn mỉm cười tủm tỉm trông rất gian xảo: "Nhà mới cảm giác mới, Thanh Thanh không muốn cùng anh khai trương phòng mới sao?"
"Thế mình lên giường đi." Tề Mục Thanh gượng gạo nhếch môi, định lách mình chuồn về phía giường để cách xa cái g/iá s/ắt nhìn phát khiếp kia ra, nhưng chưa kịp đi đã bị Lương Hành nhấc bổng eo lên, bế thẳng tới đặt ngay dưới g/iá s/ắt.
"Hôm nay Thanh Thanh chủ động thế." Lương Hành cười, đôi tay thoăn thoắt cởi phăng cúc áo sơ mi của cậu, "Nhưng hôm nay mình không lên giường."
Bình luận