Chap 20: 20
"Tiểu Lương, ăn thử cái này đi con."
Mẹ Tề cười híp mắt gắp thức ăn vào bát cho Lương Hành. Hắn lễ phép cảm ơn rồi tung chiêu khen ngợi nức nở, khiến hai ông bà cười không ngớt miệng, cảnh tượng gia đình ấm cúng vô cùng hòa thuận.
Tề Mục Thanh lại buồn ngủ đến mức sắp cắm mặt vào bát. Đêm qua bị hai con cặc cùng nắc cho sướng đến nỗi mất khống chế, hai chân bị banh thành hình chữ M suốt bao lâu nên giờ vẫn còn thấy đau đau. Thắt lưng mỏi nhừ không nhấc nổi, ngồi trên cái ghế da mà cảm giác như đang chà sát vào lỗ lồn đang sưng tấy.
Cậu chỉ muốn ngủ thẳng cẳng đến chiều, nhưng Lương Hành sáng sớm đã hăng máu bò dậy, đi làm tóc bóng loáng, tay xách nách mang cả đống túi đồ hiệu về khách sạn rồi kêu cậu dậy chọn quần áo đi ra mắt.
Tề Mục Thanh buồn ngủ đến mức vấp té, thầm hối hận sao mình không báo cho hắn trễ một tiếng, đúng là trả thù quá tay thì gậy ông đập lưng ông.
"Kiểu tóc mới của anh đẹp rồi, không bị lố cũng không bị già. Duyệt, khỏi đi tiệm khác sửa nữa."
"Quần áo đẹp cả rồi, mặc cái nào chả được, trời nóng thế này anh không thấy nóng à?"
"Không cần mua quà cho bố mẹ em đâu, đi siêu thị xách hai túi trái cây là xong..."
"Lương Hành!" Tề Mục Thanh phát điên, lấy chăn trùm kín đầu rồi lăn lộn trên giường: "Anh chỉ là bạn đại học đi du lịch tiện đường ghé chơi thôi, có phải con rể mới về ra mắt đâu mà làm như thế."
Lương Hành vứt mớ quần áo sang một bên, mỉm cười lao lên giường, bóc cậu ra khỏi chăn như bóc bánh chưng rồi ôm chặt hôn một phát rõ mạnh: "Bố mẹ em sớm muộn cũng biết chuyện hai đứa mình, lúc đó họ nghĩ lại lần đầu đến nhà mà anh không chu đáo, họ lại càng ghét anh hơn đấy."
"Chẳng ai ghét đâu." Tề Mục Thanh thở dài: "Bố mẹ chắc còn không nghĩ đến chuyện em sẽ kết hôn ấy chứ. Anh đến nhà cũng chỉ nghĩ là em có bạn thân nên mừng, họ sẽ thích anh thôi."
Nhưng sự thật là Tề Mục Thanh đã tưởng bở, không khí trên bàn ăn đúng chất con rể ra mắt bố mẹ vợ.
Mẹ cậu thì bắt đầu hỏi khéo đủ thứ chuyện về Lương Hành, bố cậu thì vểnh tai nghe ngóng, định chen ngang mấy lần đều bị mẹ chen ngang. Lương Hành đã đứng trước gương nhà vệ sinh soạn sẵn tám bộ kịch bản, câu nào cũng trả lời trôi chảy. Hai bên càng nói càng hăng, ăn xong còn kéo nhau ra sofa nói chuyện tiếp.
Tề Mục Thanh chịu không nổi vì vòng eo mỏi rã rời, vội vàng tìm kẽ hở cắt ngang cuộc trò chuyện, bảo là đưa Lương Hành vào phòng tâm sự riêng.
Mẹ Tề nuối tiếc dừng câu chuyện, bố Tề thì vào bếp gọt trái cây, Tề Mục Thanh kéo Lương Hành vào phòng rồi ngã vật xuống giường, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lương Hành xoa bóp eo cho cậu: "Vẫn khó chịu à?" Tay hắn dứt khoát định tụt quần cậu ra: "Để anh xem còn sưng không, có cần bôi thêm thuốc không?"
"Đừng!" Tề Mục Thanh giật nảy mình, hạ giọng thấp nhất có thể, liếc nhìn sang cánh cửa đã khóa: "Bố mẹ em vẫn đang ở ngoài kia."
Bình luận