Chap 18: 18
Giờ cao điểm, Tề Mục Thanh chen chúc lên tàu điện ngầm.
Người đông đến mức muốn lên tàu cũng khó, sau lưng đám đông xô đẩy, một đôi tay gần như ôm trọn lấy eo cậu rồi dùng sức đẩy cậu lọt thỏm vào trong toa.
Dòng người tràn vào khiến Tề Mục Thanh không thể không bị đẩy vào góc chết, đôi tay ôm eo cố tình ép cậu vào góc kẹt của toa tàu. Trước mặt và bên trái đều là vách ngăn, đám đông đè ép từng lớp một, lồng ngực người đàn ông đằng sau dán chặt hoàn toàn vào lưng cậu.
Tề Mục Thanh cố ngoái đầu lại nhìn mới thấy không phải người quen, chỉ thấy đường quai hàm sắc sảo chứng tỏ là một người trẻ tuổi có vóc dáng cao to.
Cậu quay đầu lại, bình thường trên tàu người ta hay cố đứng gần người cùng giới để nhường chỗ cho phái nữ, nên cậu cũng chẳng thấy việc người kia dán sát vào mình có gì sai.
Cậu cố ép người vào vách để nhường thêm khoảng trống, đột nhiên khuôn mặt cứng đờ, cảm nhận cực kỳ rõ ràng bàn tay nóng rực kia đang tự tiện vuốt ve hai cánh mông của mình. Năm ngón tay cứng cáp lún sâu vào da thịt mềm mại, lúc nhẹ lúc mạnh như muốn vò nát cái mông nó.
Đồ biến thái!
Tề Mục Thanh thấy không thể tin nổi, dù cậu đẹp thật nhưng nhìn phát biết ngay là đàn ông, cao gần mét tám lẽ ra không phải mục tiêu của mấy thằng biến thái trên tàu điện.
Trong chớp mắt cậu xoay tay tóm chặt lấy bàn tay đang bóp mông mình, đập mạnh vào thành cửa sổ định chờ đến ga tới sẽ lôi đầu thằng này đi gặp cảnh sát, bỗng nhiên nghe thấy tiếng rên quen thuộc.
"Suỵt, ra tay ác thế."
Cậu ngạc nhiên quay lại, sau lưng là một gương mặt lạ hoắc nhưng trong ánh mắt lại có sự dịu dàng quen thuộc, Tề Mục Thanh ngơ ngác hỏi: "Lương Hành?"
Như có màn sương tan biến, gương mặt điển trai của Lương Hành hiện ra. Hắn cười khổ, xoa xoa cổ tay đau nhức: "Lỗi của anh, không nên chọc em như vậy, Thanh Thanh làm tốt lắm."
"Đồ chết tiệt." Tề Mục Thanh vừa giận vừa xót, kéo tay Lương Hành lại xoa nắn: "Có đau không?"
Lương Hành giả bộ đáng thương: "Đau."
"Cho đáng đời." Cậu mắng, nhưng bàn tay lại xoa nhẹ nhàng hơn. Mấy ngày không gặp, dẫu gọi video suốt nhưng vẫn không đủ để dập tắt cơn thèm khát, giờ người mình ngày ngày nhớ thương đột nhiên xuất hiện nên càng không kìm được tâm trạng vui vẻ trong lòng.
Cậu rúc vào lòng Lương Hành, dựa sát ngực hắn. Tàu điện ngầm đông nghẹt quá, dựa dẫm vào nhau một chút thì không ai hay chứ hôn môi là lộ ngay. Cậu đang cố kiềm nén ham muốn được hôn hắn, thì vẻ mặt đột nhiên cứng đờ.
Cặp đùi trắng nõn đang bị bàn tay to thọc vào mò mẫm, sức nóng từ lòng bàn tay xuyên qua mấy lớp vải phả thẳng vào da thịt, hai cánh mông tròn bị mân mê xoa bóp, bị banh sang hai bên rồi ép chặt vào giữa vuốt ve.
Khuôn mặt của Tề Mục Thanh thoáng chốc đỏ bừng, sau lưng là vách tàu, trước mặt là anh người yêu đầy mưu mô, chuyện dâm đãng này là ai làm thì quá rõ rồi. Cậu lắp bắp, nhỏ giọng nói: "Anh lại định làm cái trò gì đấy!"
Bình luận