Chap 17: 17
Thời gian trôi nhanh vùn vụt, chớp mắt một cái đã đến kỳ nghỉ. Lương Hành chuẩn bị ra bến tàu mà vẫn không nỡ đi, cứ ôm chặt lấy Tề Mục Thanh không buông.
Tề Mục Thanh ngoài miệng đuổi hắn đi đi kẻo trễ, nhưng người thì vẫn dính cứng ngắc trong lòng hắn không nhúc nhích. Hai người đang trong giai đoạn mặn nồng, ngày đêm dính lấy nhau, giờ tự dưng phải xa nhau hơn một tháng nên đều thấy tiếc.
Ôm ấp một hồi lâu, mãi đến lúc sắp lỡ chuyến tàu cao tốc Lương Hành mới luyến tiếc buông tay ra, vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn thêm mấy lần nữa.
Nhà Tề Mục Thanh ở gần, bố mẹ cưng cậu nên đánh xe qua đón tận nơi. Vừa lên xe ngồi ổn định cậu đã dán mắt vào điện thoại bấm liên hồi. Mẹ Tề đang lái xe phía trước, nhìn qua gương chiếu hậu thấy hơi lạ lẫm.
"Thanh Thanh à, trên xe đừng chơi điện thoại nữa con, nhắm mắt nghỉ chút đi, hại mắt lắm."
Tề Mục Thanh chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ vâng dạ cho qua chuyện, bàn tay vẫn gõ phím liên hồi.
Mẹ Tề lại càng thấy lạ, con trai mình thế nào bà là người hiểu rõ nhất, xưa nay con vốn chẳng thích nhắn tin tán gẫu. Bà vừa lái xe vừa thỉnh thoảng liếc nhìn vào gương, thấy con trai mình đang gõ chữ bỗng dưng đỏ bừng mặt, vội vàng cất điện thoại đi, một lúc sau lại không nhịn được mỉm cười.
Thôi xong rồi.
Mẹ Tề nhấn ga nhanh chóng về đến nhà, vừa vào đến nơi đã đi thẳng vào bếp, túm lấy dây tạp dề của bố Tề giật ngược ra sau, áp sát tai ông nói: "Ông Tề ơi, có biến lớn rồi ông Tề ơi!"
Bố Tề đang nấu canh, chiếc muôi lớn trên tay vẫn còn đang nhiễu nước, nghe vậy thì hớt hải quay người lại, cuống quýt hỏi: "Chuyện gì, chuyện gì thế?"
"Cục cưng nhà ông ấy," Mẹ Tề thần thần bí bí hạ thấp giọng, "Hình như là có người yêu rồi!"
"Hả?" Bố Tề há hốc mồm.
"Thật mà, trên xe cứ nhắn tin suốt, lại còn cười nữa." Mẹ Tề khẳng định chắc nịch, lại thở dài: "Cái tình hình của con mình, chả biết là yêu con trai hay con gái nữa."
Bố Tề nghe vậy thì nhíu mày: "Sao lại là con trai được."
Mẹ Tề lườm ông một cái: "Cục cưng nhà mình làm tôi còn lo hơn cả nuôi con gái. Hồi nhỏ tôi lỡ làm nó sợ nên tính tình mới thành ra thế, bao năm chẳng thân thiết nổi với người bạn nào. Giờ khó khăn lắm mới thích một người, trai hay gái gì cũng tốt hết! Ông không có được nói ra nói vào với con."
Tề Mục Thanh không hề hay biết những sóng ngầm giữa bố mẹ. Trên bàn ăn mẹ hỏi ở trường chơi thân với ai, cậu thật thà trả lời là bạn cùng phòng. Miếng cơm trong miệng chẳng rõ vị gì, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến mấy cái tin nhắn Lương Hành gửi ban ngày.
【Heng.: Anh bắt đầu nhớ em rồi, Thanh Thanh có nhớ anh không?】
【Qing.: Mới xa nhau chưa đầy một tiếng mà.】
Tên hiển thị trên WeChat là do Tề Mục Thanh lén đổi sau khi hai người xác định quan hệ. Để riêng thì bình thường, nhưng đặt cạnh tên của hắn thì rõ là tên đôi. Lương Hành thấy vậy thì sướng rơn, cứ quấn lấy đòi đổi ảnh đại diện đôi bằng được nhưng cậu không chịu.
Bình luận