Chap 12: 12
Tề Mục Thanh tỉnh dậy, theo bản năng kêu hừ hừ hai tiếng đầy tủi thân. Dư âm của cơn khoái cảm đêm qua vẫn còn lâng lâng, nhưng cậu lại thấy mình đang nằm ngoan ngoãn trong lòng Lương Hành.
Cơ thể khô ráo, chăn đệm mềm mại, chẳng có lấy một dấu vết khả nghi nào. Những gì xảy ra đêm qua, những chiếc xúᴄ ᴛᴜ mọc ra từ bên trong cơ thể như một giấc mộng vừa kinh dị vừa dâm đãng.
Cơ thể như vẫn còn lún sâu trong cơn lên đỉnh không hồi kết, cậu thở dốc một hồi rồi rúc đầu sâu vào ngực Lương Hành.
Nếu hai đứa là một đôi yêu nhau thắm thiết, cậu sẽ gọi hắn dậy ngay lập tức, kể cho hắn nghe về giấc mơ quái đản tối qua. Chắc chắn Lương Hành sẽ nở nụ cười rất tươi rồi bảo: "Thanh Thanh dâm quá đi", sau đó sẽ ôm chặt cậu vào lòng và nói "đừng sợ, chỉ có tôi mới được đụ cậu thôi".
Họ sẽ hôn nhau vào buổi sáng rồi làm luôn một nháy trên giường. Tay Lương Hành sẽ mơn trớn trên bụng của cậu, vì đầu buồi sẽ hiện rõ hình thù trên đó. Hắn sẽ dùng giọng nói trầm ấm quyến rũ thì thầm vào tai cậu: "Trong bụng bị con cặc to lấp đầy rồi, không còn chỗ chứa mấy thứ quỷ quái kia đâu."
Cậu nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của Lương Hành, thả hồn vào những suy tưởng phóng đãng.
Đột nhiên hắn mở mắt ra làm cậu giật bắn mình, chưa kịp giấu đi dục vọng đang ào ạt trong ánh mắt, đã thấy Lương Hành mỉm cười y hệt trong tưởng tượng. Hắn hôn lên khóe mắt cậu, dùng giọng khàn khàn gợi tình hỏi: "Thanh Thanh lại đang nghĩ cái gì bậy bạ đấy?"
Rốt cuộc cả hai vẫn không thể dậy đúng giờ.
Lương Hành nhớ đến chuyện đêm qua nên không đè cậu ra đụ tiếp, chỉ dùng tay tự sướng cho cậu là xong. Hắn cẩn thận đút ngón tay vào kiểm tra, xác định lớp thuốc mỡ và thuốc phục hồi đã được hấp thụ hết. Bên trong vẫn khít khao như chưa từng bị nện, không hề sưng tấy hay đỏ rực.
Tề Mục Thanh bị những động tác chậm rãi, nhẹ nhàng của hắn hành lên hành xuống. Cơ thể sau khi bị ngấm thuốc kích thích càng trở nên nhạy cảm đến mức đáng sợ. Theo mỗi lần ngón tay mơn trớn lại mang đến cái cảm giác ngứa ngáy khó chịu, đặc biệt là tử cung ở sâu bên trong đang chảy nước không ngừng.
Cơ thể phản bội lại suy nghĩ của chủ nhân, điên cuồng mút lấy ngón tay để lấy lòng. Nhưng Tề Mục Thanh vẫn mím môi, nhất quyết không thốt ra một lời nào.
Bình thường thấy dáng vẻ này của cậu, Lương Hành kiểu gì cũng phải vần vò cho cậu nói năng loạn xạ mới thôi. Nhưng biết cơ thể cậu còn yếu, lại sợ chuyện giữ khoảng cách lần trước tái diễn, nên hắn chỉ giúp thẩm du xong rồi để cậu xuống giường.
Người đẹp nằm trong lòng rên rỉ thế kia mà vẫn thả người ta đi được, Lương Hành thở dài một tiếng, thấy mình xứng đáng được gọi một tiếng sư thầy.
Tề Mục Thanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng thấy có chút hụt hẫng. Cậu đưa tay xoa bụng dưới, sâu trong cơ thể vẫn thấy rộn rạo. Ngón tay quá ngắn không chạm tới được chỗ sâu hơn, càng xoa ngoài lồn lại càng thấy thèm hơn.
Bình luận