Chap 11: 11
Tề Mục Thanh tỉnh dậy trong vòng tay của Lương Hành.
Lưng cậu áp chặt vào ngực hắn, cằm Lương Hành tựa trên đỉnh đầu cậu, hai chân kẹp chân cậu, cánh tay ôm trọn cậu vào lòng, bàn tay to đan vào nhau úp trên bụng dưới làm cậu thấy rất ấm áp. Tề Mục Thanh bị hắn khóa chặt trong lòng như con gấu bông cỡ lớn, không thể nào nhúc nhích được.
Cậu cũng không muốn nhúc nhích nên ngoan ngoãn rúc vào trong lòng Lương Hành, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ từ ngực hắn. Con cặc cương cứng tràn đầy sức sống buổi sáng chọc vào thắt lưng, Tề Mục Thanh nhúc nhích người chào hỏi thân mật với vật đó.
Theo suy nghĩ của cậu, nếu Lương Hành còn thức cậu sẽ phải nghiêm túc giữ khoảng cách, nhưng giờ hắn vẫn đang ngủ nên cậu có thể lén lút thân thiết thêm một lát.
Cái ôm chặt đến mức không thể nhúc nhích lại tràn đầy cảm giác an toàn, Tề Mục Thanh lim dim buồn ngủ, tự hỏi tại sao tối qua mình lại ngủ say như chết đến thế. Rõ ràng lúc đầu còn không ngủ được, không biết từ lúc nào lại ngủ say đến mức Lương Hành trở về, trèo lên giường ôm cậu ngủ mà vẫn không tỉnh.
Tề Mục Thanh thầm thấy tiếc trong lòng. Nếu tối qua cậu thức, biết đâu đã có thể lén lút áp trán vào môi Lương Hành lúc hắn ngủ, sờ sờ cơ bụng và cánh tay hắn, ít nhất cũng có thể nằm đối diện nhau mà ngủ, như thế cậu có thể đếm được cả lông mi trên mắt hắn.
Giờ như thế này cũng tốt.
Tề Mục Thanh có tâm lý rất dễ thỏa mãn, phần bụng dưới bị bàn tay to úp lên thấy tê dại nhè nhẹ, bên trong hình như có cái gì đang nhúc nhích. Cậu ngượng ngùng thở dốc, tưởng tượng bàn tay của Lương Hành đang xoa nắn bụng dưới của mình, lỗ lồn chảy nước ra, con chim hơi cứng lên.
Càng nghĩ bụng dưới càng ngứa điên làm cậu rên lên một tiếng, tưởng tượng tiếp cảnh Lương Hành bóp bụng cậu rồi đâm con cặc khổng lồ vào sâu trong lồn nghiền nát chỗ ngứa. Chỉ mới nghĩ thôi mà lồn đã tự động co rút, cậu thấy mình sắp biến thành một bộ phận sinh dục, chỗ nào bị chạm cũng thấy nứng, cứ thế này mãi cậu sợ từng tấc da trên cơ thể mình sẽ biến thành vùng cấm địa nhạy cảm.
"Ưm..." Đột nhiên cậu cảm thấy bàn tay đang ôm mình động đậy, Tề Mục Thanh đang đắm chìm trong ảo tưởng giật mình rên lên một tiếng. Cậu theo bản năng vùng vẫy thoát ra khỏi lòng Lương Hành, kéo chăn lên che giấu nửa thân dưới đang cứng của mình.
"Thanh Thanh?"
Giọng Lương Hành còn chút khàn khàn đặc trưng của buổi sáng, vừa nghe một cái mà Tề Mục Thanh tê cả người, cơ thể mềm nhũn ngã ngược lại vào lòng hắn.
Nội tâm của Lương Hành vẫn còn đang sụp đổ, rượu chè quả thực hỏng chuyện. Hắn hiếm khi say quá chén, vừa say một lần đã làm luôn cái chuyện biến thái với Thanh Thanh, đến tận bây giờ hạt quỷ đó vẫn đang âm thầm lớn lên trong tử cung cậu.
Lương Hành cảm giác một phần cơ thể mình đang bị cái lồn ấm nóng mềm mại đó bao bọc, cặc đau muốn nổ. Hắn nuốt nước bọt tự dưng không biết nói gì, nhìn thiếu niên quấn chăn muốn thoát ra khỏi lòng mình, đầu óc quay mòng: "Tôi... tối qua tôi say quá."
Bình luận