Chap 10: 10
Lúc Lương Hành bế cậu về ký túc xá, thì Tề Mục Thanh gần như đã ngất xỉu hoàn toàn. Hắn im lặng bế cậu vào phòng tắm nhẹ nhàng rửa sạch, cả người cậu run lẩy bẩy, bàn tay vô thức che chắn con cu và lỗ lồn đang sưng đau, chỉ cần hắn định đưa tay vào rửa sâu thêm chút nữa là cậu đã sợ hãi nức nở.
Lương Hành đau lòng muốn chết, dịu giọng dỗ dành: "Ngoan, để tôi xem nào."
Tề Mục Thanh mơ màng nhận ra giọng hắn, mới hơi thả lỏng người. Lương Hành ôm chặt cậu, bàn tay vuốt dọc lưng như dỗ con mèo nhỏ.
Hắn bôi thuốc, đút nước, đút thêm chút dinh dưỡng rồi mới đặt cậu lên giường kéo chăn lên kín mít, còn hắn thì không nằm chung mà ngồi ở chiếc ghế bên cạnh.
Hắn thật sự không biết phải làm sao.
Lương Hành cũng chỉ là đứa sinh viên hai mươi mấy tuổi, lần đầu thích một người chỉ biết theo bản năng đối xử tốt với người ta.
Hắn với Tề Mục Thanh có thể ở bên nhau, hệ thống thôi miên chiếm phần lớn công lao.
Ở chung ký túc xá nhưng không có thân thiết với nhau, không có ngồi uống lon bia hàn huyên thâu đêm, không có lái xe đi ngắm biển lúc bình minh, không có thành cạ cứng tâm sự đủ thứ chuyện, không có chuyện thả thính qua lại thăm dò nhau trong giai đoạn mập mờ, không hoa, không nến, không lời tỏ tình ngượng ngùng nào hết.
Hai người từ gần như xa lạ nhảy thẳng lên thành mối quan hệ thân mật nhất, ôm ấp hôn môi đều xảy ra trong lúc lên đỉnh nóng bỏng, chỉ khi bắn thật sâu vào trong cơ thể mới dám nói thẳng một câu "anh thích em lắm".
Mà Tề Mục Thanh đến câu thích hắn cũng chưa từng nói ra.
Ban đầu hắn chỉ muốn chiếm hữu cậu, nhưng con người ai cũng tham lam, có được thể xác rồi lại bắt đầu mơ mộng đến chuyện Tề Mục Thanh yêu mình.
Thế là hắn dùng đủ mọi cách, khiến Tề Mục Thanh khi tỉnh táo cũng chủ động lên giường với hắn, nhưng lượn một vòng lớn giữa hai người dường như vẫn chỉ còn liên hệ thể xác do hắn tự biên tự diễn. Đôi khi Lương Hành cũng không phân biệt nổi, hai người là một đôi người yêu thân mật hay chỉ là bạn giường đợp hịt.
Lương Hành đã sớm nhận ra, Tề Mục Thanh đang cố gắng hết sức để không đụng chạm thân mật với mình. Mỗi lần trên giường đều phải dỗ ngon dỗ ngọt mãi, còn lúc xuống giường thì đừng mơ đến chuyện cậu sẽ chủ động, hắn mà muốn lại gần chút là cậu sẽ né tránh ngay lập tức, chỉ khi nào bị ụ đến mức mất hết lý trí mới theo bản năng thân mật với hắn.
Chuyện này có nghĩa là gì, hắn chưa bao giờ muốn và cũng chẳng dám nghĩ sâu hơn, chỉ nghĩ là cậu nhút nhát quá thôi.
Nhưng hôm qua một câu nói úp mở muốn rạch ròi ranh giới của cậu đã châm ngòi cho sự bất an tích tụ lâu ngày của hắn. Lương Hành không biết, nếu ngay cả chút liên hệ thể xác ấy Tề Mục Thanh cũng không muốn giữ thì giữa họ còn lại gì.
Tề Mục Thanh ngủ mê man đến tận trưa hôm sau, Lương Hành cũng ngồi bên giường canh chừng cả đêm. Gần trưa hắn mới chạy xuống căng tin mua cơm, mua thêm nước dinh dưỡng để trên bàn Tề Mục Thanh, đặt báo thức mười phút sau rồi chuồn khỏi phòng như chạy trốn.
Bình luận