Chap 2: Dượng trẻ (P2)
Anh nhìn Đạt cuộn tròn trong vòng tay như con mèo ngoan, mềm nhũn. Ánh mắt nhấp nháy, môi em nhấp nháy theo từng nhịp hơi thở. Làn hơi mà chỉ chừng 10 phút trước thôi, đã rên từng hồi trước sự âu yếm của anh. Long lướt mắt trên cơ thể căng tràn nhựa sống của em, làn da như phát ra ánh nắng vàng óng của buổi chiều ở biển. Anh đỡ đầu Đạt đặt sang một bên, cơ thể trần truồng bước đến cánh cửa. Hé chiếc rèm voan trắng, anh dõi mắt ra tận đường chân trời của biển, chợt nhói nhẹ nơi tim khi nghĩ đến thằng Long của năm 18 tuổi. Ngây ngô, nông nổi và cảm xúc tràn đầy như Đạt.
(...)
Cuộc sống của một thằng con trai vùng biển giúp Long có một cơ thể cường tràn ở tuổi 17, sắp sang 18. Một chiều , ba mẹ nói với anh, hay là gia đình gởi con lên Sài Gòn, ở với cậu út, rồi cậu cho con đi học nghề, còn bằng không ở với ba mẹ thì cả đời con chôn vùi dưới lớp cát này. Trong đầu thằng con trai mới lớn, không biết Sài Gòn cách bao xa, có núi hay sông ngòi. Không tưởng tượng nổi Sài Gòn phồn hoa thế nào.
Tối đó, Long chạy đến nhà Khoa - người đàn ông 30 tuổi dạy anh bơi, dạy anh lặn, và dạy anh những bài học đầu đời bỡ ngỡ của tuổi dậy thì. Lần mộng tinh đầu tiên, Long không dám hỏi ba mẹ, mà nhờ Khoa chỉ dẫn. Anh cũng là người dẫn Long ra chợ, mua chiếc quần lót đầu tiên. Là người nhỏ nhẹ chỉ bảo anh, nếu trong người quá bứt rứt thì mở tấm ảnh của những cô đào căng ngực, khoe mông trên quyển tạp chí anh hay giấu ở đầu giường mà thủ dâm. Để khí trong người mà không giải toả sẽ rất khó chịu. Với Long, Khoa là bờ vai, là người dẫn đường an toàn, tuyệt đối.
Đã 8h tối, với người dân vùng biển heo hút này thì nhà nhà đã lên giường tắt đèn. Như mọi hôm hai anh em trốn đi bia bọt về khuya, không muốn làm hàng xóm thức giấc, anh và Long thường đi vòng ra sau hè, mở cửa sau không khoá mà vào nhà. Nhưng lần này, Long thấy có điều khác lạ. Khoa có thói quen để một chiếc đèn cà na màu vàng khi ngủ, mấy lần ngủ nhờ lại, Long được anh lý giải để đèn cho ấm và ma quỷ không tìm đến. Nhưng đêm nay một màu đen mực. Khi lách qua cánh cửa sau, chưa kịp mở miệng gọi "anh Khoa ơi" thì Long nghe thấy những âm thanh lạ tai. Những tiếng ú ớ, tiếng nấc, và cả tiếng cọt kẹt của chiếc giường gỗ với 4 chân trụ không còn chắc chắn. Tim Long đập dồn dập, nửa muốn hét lên cứu mạng, nửa lại có gì như tò mò bởi thứ âm thanh này khá giống những bộ phim cấp 3 mà hai anh em thường mở xem chung.
Long nhẹ bước đến gần hơn tấm rèm ngăn gian bếp và giường ngủ của Khoa. Lúc này, từng âm thanh đã rõ ràng hơn. Anh dễ dàng nghe tiếng huỳnh huỵch của hai cơ thể chạm nhau, tiếng rên rất khẽ nhưng đầy dục vọng của Khoa. Trong mớ hỗn độn khoái cảm ấy, anh nghe tiếng Khoa và một người đàn ông: "sướng quá Khoa ơi", "đâm anh mạnh lên em", "của em cứng không" "em dập anh sướng không?". Chân tay Long bủn rủn, anh không biết chuyện gì đang xảy ra, có lần cũng đêm hôm thế này, Long cũng tiện ghé ngang nhà Khoa để mượn cuốn tạp chí về thủ dâm, nhưng anh nghe tiếng Khoa làm tình cùng con bé đầu xóm mà anh hay gọi là "người yêu bé nhỏ". Thế nên, những gì nghe thấy là một thứ quá lạ lẫm, quá kinh ngạc với Long. Anh chỉ biết ngồi thừ xuống tấm vách kế bên, thẫn thờ như thế.
Thời gian trôi qua, Long không biết đã bao nhiêu phút cho đến khi bóng một người đàn ông vụt qua anh, lách qua cửa nhà sau và biến mất trong màn tối. Lúc này, anh mới choàng tỉnh, cảm giác đầu tiên là anh Khoa có bị làm sao không, có an toàn không, sao mà người đàn ông kia có vẻ lén lút. Hoảng hồn, Long lao vào phòng ngủ và nhìn thấy Khoa đang nằm bất động trên giường, toàn thân trần truồng, con cu to dài của anh mềm nhũn ngả hẳn một bên háng, bên trên đám lông rậm còn vương một vũng tinh dịch chưa khô. Chạy đến bên giường, Long lay người hỏi "anh Khoa ơi, anh có sao không". Khoa mở mắt hơi giật mình vì thấy cậu em trước mặt. Anh vơ vội chiếc khăn cuối giường vừa lau vừa che con cặc của mình lại. "Sao em lại đến giờ này".
20 phút sau, Khoa dẫn Long ra đến quán nhậu ven biển. Trong làn gió mát lạnh mang hương vị nồng nàn của cát, của biển. Long nói anh đến để chia tay, sớm mai lên Sài Gòn tìm việc. Anh nói ở vùng quê này, anh chỉ có mình Khoa là bạn, là thầy. Anh rất muốn gặp Khoa để chào lần cuối. Anh muốn nghe Khoa chỉ bảo cho anh thêm nhiều điều, những điều có thể dự báo trước có thể xảy ra với anh khi đến một nơi lạ lẫm, chưa bao giờ hình dung ra nó thế nào trong đầu.
Khoa im lặng, lắng nghe Long trút hết tâm can. Anh hiểu cậu trai mới lớn đang có những rối bời trong lòng, dang có những khúc mắc mà chỉ cần một thứ gì đó chặn đứng nó lại, dòng cảm xúc này có thể vỡ ra, rồi chuyển hoá thành những thứ thật khó lường. Anh im lặng cho đến khi cậu bé không còn biết nói gì, rồi cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai Long. "Những gì em chứng kiến hôm nay là một chút rất nhỏ so với biết bao bất ngờ, giông tố ngoài đời. Em đừng để những cảm xúc ngỡ ngàng chi phối tâm trí. Em hãy luông ghi nhớ dù có gặp bất cứ chuyện gì, kể cả khi em không thể hình dung ra nó từ trước, hãy cứ nhẹ nhàng đón nhận, xem nó là một thứ có thể xảy ra bất cứ lúc nào, với bất kỳ ai. Hãy đương đầu để trở nên mạnh mẽ".
Và Khoa tâm sự. Cái thứ mà Long vừa nhìn thấy là một công việc của anh, giống như công việc chèo thuyền bắt cá kiếm cơm, giống như phụ chòm xóm kéo lưới lấy vài đồng bạc lẻ. Một thằng con rơi, mồ côi như Khoa chấp nhận làm mọi thứ để kiếm sống, kể cả bán dâm. (Anh sau đó phải cắt nghĩa cho Long bán dâm là dùng thân xác của mình, khả năng phục vụ tình dục của mình với người mua để đổi lấy vài trăm nghìn đồng).
Cho nên, dù Long biết anh làm tình với gái, hay anh làm tình với trai thì không nên lấy làm ngạc nhiên. Đó cũng là một lẽ bình thường, một công việc mà ai đó phải làm để có thu nhập. Bởi mục đích cuối cùng của họ là có tiền, là được sống.
Và Long cũng đừng bất ngờ khi Khoa nói "anh nghĩ là mình yêu em", một thứ cảm xúc tự nhiên. Cảm xúc vui vẻ mỗi khi gần bên Long không khác gì mỗi khi anh hẹn hò người yêu bé nhỏ đầu xóm. Cho nên, nghe Long nói sắp đi xa, tim anh đau nhói.
Khoa nắm tay Long thật chặt, chặt hơn bao lần hai anh em cầm tay nhau. Anh không định chia sẻ cảm xúc này bởi anh nghĩ Long là trai, anh muốn giữ cho Long cuộc đời bình yên, phát triển một cách tự nhiên nhất. Nhưng hôm nay, Long đã nhìn thấy một thứ mà Khoa muốn giấu suốt đời thì không còn gì ngăn cản anh thổ lộ. Người đời gọi Khoa là hai hệ, hay thế nào anh không biết, anh chỉ biết "nếu Long đi xa, Khoa sẽ rất nhớ Long".
Long đi từ cái ngạc nhiên này đến há hốc khác. Anh thấy cổ họng khô khốc, còn tay chân bủn rủn như mất hết sinh lực. Những gì anh đang nghe quá đỗi xa lạ, đến kỳ quái. Một thằng con trai mới lớn, chưa từng biết yêu đương là gì, bỗng nhận được lời tỏ tình từ một người anh mà mình vô cùng yêu quý. Thêm nữa, người ấy lại tự nhận là hai hệ, là lưỡng tính - cũng là những từ ngữ lần đầu nghe thấy - có thể nhung nhớ, yêu thương và làm tình với cả nam lẫn nữ.
Khi ánh dương bắt đầu hừng lên ở cuối biển. Khi hai con người vốn thân thiết như tay chân bỗng dưng ngại ngùng im lặng một thời gian dài. Khoa bảo thôi Long về để chuẩn bị đi xa, nhưng trước khi đi xin cho "Khoa ôm em một cái thật chặt, cho Khoa được hít lấy cái mùi oi nồng của người con trai mà anh yêu để sau này mỗi khi quay quắt nhớ, anh cảm thấy được vỗ về vì dẫu sao cũng được ôm em một lần".
Khoa đã ôm Long thật chặt như thế, vì anh biết Long sẽ chẳng nói gì, không phản kháng cũng không thể gật đầu tự nhiên. Anh ôm và đặt lên mắt Long một nụ hôn nhẹ. Khi anh rời em ra, một giọt nước mắt rơi nhẹ ở mắt em.
Long khóc vì quá nhiều thứ khác lạ ập đến cuộc đời anh trong một chiều tối. Khóc vì không định nghĩa được cái thứ cảm xúc rối bời trong người mình đang có là gì. Khóc vì ngày hôm nay anh sẽ chia tay Khoa để lên Sài Gòn, hoặc có thể đã khóc vì không biết được là Long rồi sẽ có nhớ Khoa hay không? Anh có yêu Khoa không?
Bình luận