Chap 11: Dượng trẻ (P11 - Cuối)
Không rõ bao lâu rồi, mẹ con Đạt ngồi nói chuyện với nhau trực diện như thế. Cậu chợt nhận ra đây có thể là lần đầu cậu nói chuyện với mẹ trong tâm thế của một thằng đàn ông đã trưởng thành. Thứ khiến cậu trằn trọc khi đêm về không phải là câu nói "mẹ cô đơn lắm" mà bà than thở với cậu qua làn nước mắt, mà là gợi ý "con nên du học, rời căn nhà của mình để tìm đến tương lai sáng lạng hơn".
Mẹ muốn tống cậu đi khỏi gia đình, để cậu không gặp dượng Long, hay mẹ đang nghĩ gì, Đạt không thể biết. Cậu chỉ thấy thật ngột ngạt mỗi khi bước chân lên cầu thang, nhìn về phía cửa phòng mẹ và tưởng tượng trên chiếc giường đằng sau đó, 3 cơ thể trần truồng đang quấn lấy nhau mãnh liệt.
Một tuần trôi qua, Đạt né tránh mọi người trong nhà. Thỉnh thoảng Đạt sang nhà Phúc, được Phúc phục vụ từ A đến Z. Nhưng Đạt không còn cảm hứng để âu yếm hay làm bất cứ thứ gì. Cậu cứ thế cho Phúc bú liếm, sụt mút đến khi bắn tinh thì Phúc mang khăn rửa ráy cho cậu. Một cách thật nhiệt tình.
Kéo chiếc valy mới mua vào nhà, món đồ sẽ chứa đựng hành trang du học mà cậu đã tuân theo lời mẹ, Đạt thấy Long đang ngồi trên chiếc bàn ăn giữa phòng.
"Em định tránh anh đến bao giờ?"
"Con không muốn gặp dượng. Con chuẩn bị du học rồi, chắc dượng biết"
"Dượng biết nên rất muốn gặp con, mà không con dượng gì ở đây. Từ đầu em đã biết anh phục vụ cả mẹ và em. Lẽ ra em phải rõ và đừng tỏ thái độ như thế chứ"
"Vâng. Cả dượng và cả người tình tên Khoa của dượng"
"Đúng. Cả anh và anh Khoa, cả hai đều là món hàng của mẹ em. Bọn anh làm những thằng đĩ đực không hơn không kém. Làm mẹ em thoả mãn là bọn anh thành công"
"Con không muốn nghe"
"Nhưng anh muốn cho em biết. Với em, thứ tình dục của anh đến từ tình yêu".
Hai tiếng tình yêu làm Đạt thẫn thờ. Cậu dường như không tin vào tai mình nữa. Tình yêu sao? Thứ tình yêu được xây đắp trên dục vọng. Thứ tình yêu mà anh sẵn lòng ôm ấp mẹ của em, kêu một thằng đàn ông đến phục vụ cả em và mẹ của em. Đó là thứ tình yêu gì?
Những uất ức bóp nghẹt tim Đạt, khiến nó dồn ứ nhưng không thể bật lên thành lời. Cậu chỉ thấy mình ngồi phịch xuống và nước mắt rơi. 18 tuổi đầu, lần đầu có người nói yêu cậu, mà oan nghiệt thay tình yêu đó là cái thứ đã giết chết cảm xúc thiêng liêng mà cậu tưởng chừng chỉ có người đàn ông này mang đến cho cậu.
Có lẽ Đạt đã ngất đi, hoặc mệt lả cả người để không nhớ nổi những gì đã diễn ra. Có lẽ Long đã dìu Đạt lên phòng, đặt cậu lên giường và trên chính chiếc giường thân thuộc ấy. Long hôn cậu ngấu nghiến. Trong cơn say tình, Long nói với cậu nụ hôn này anh đã thèm khát hơn một tuần, chỉ khi hôn Đạt anh mới thấy một thứ cảm xúc yêu thương trào dâng trong lòng.
Đạt biết là mình không phải. Cậu sai rồi. Nhưng cậu không thể chối bỏ cái thứ cảm xúc đang len lỏi trong từng mạch máu. Cậu thấy ngọt bờ môi, tim mình thổn thức và rung lên từng nhịp. Lẽ nào cậu cũng đã chờ đợi nụ hôn này cả tuần này. Bao dồn nén, đau buồn, khổ sở tựu đầy trong tim để chỉ cần một vòng tay ôm siết cậu vào lòng, một bờ môi chạm vào lưỡi đã khiến cậu như bùng nổ. Khao khát. Đón nhận.
Long xoay người Đạt, rồi từ từ lia bờ môi anh từ cổ xuống vai, đường cột sống trải dài đến hai bờ mông căng của cậu bé 18 tuổi. Anh dùng tay nâng niu cặp mông tròn như quả đào hồng hào, trắng trẻo, dùng lưỡi cẩn thận rê lên xuống lỗ hậu của cậu bé. Sự đón nhận và hoà nhịp của Đạt ở từng cái rên khẽ, cặp mông run run theo từng đường lưỡi đủ để Long biết anh đã hoàn toàn khuất phục được cậu bé. Những gì anh nói với Đạt là thật, có thể nó hơi thậm xưng nhưng cảm xúc anh trân quý, yêu thương cậu bé là thật. Cả việc hiến dâng Khoa cho cậu bé cũng xuất phát từ thành ý muốn được cậu bé sung sướng và không phải khao khát chờ đợi tình dục trong những ngày anh vắng.
Xoa một chút gel, anh ấn đầu cặc vào mép lồn ướt đẫm nước miếng. Anh ấn nhẹ nhàng vì sợ làm đau cậu, nhưng bằng một bản năng và sự khao khát chờ đợi bấy lâu, Đạt đã chủ động đẩy ngừoi ra sau để lỗ hậu môn khin khít của cậu bó chặt con cu căng cứng của anh. Rồi cặp mông ấy chủ động chuyển động, nhịp nhàng đưa cả thân cặc trượt dài theo thành hậu môn một cách thèm khát.
Cơn khoái cảm dâng tràn trong Long. Anh cúi người cho đầu cặc chạm vào vách thành rồi từ đó đẩy mạnh để tiếng va đập phát ra rõ hơn, để anh nghe rõ tiếng rên đầy mê hoặc từ Đạt. Vừa dập mạnh anh vừa thì thầm "em sướng không?". "Dạ có, em sướng chết mất"
"Em muốn anh vào sâu hơn, đâm em mạnh hơn đi anh, Long ơi"
Long đỡ Đạt đứng dậy khi con cặc anh vẫn nằm gọn trong hậu môn cậu bé. Khi cả người Đạt đã thẳng đứng trên hai chân quỳ trên giường, lúc này Long cảm nhận sự o ép, khít chặt ở cặc mình tăng thêm một bậc. Anh thích thú rên lên thành tiếng rồi bắt đầu nhướn người cho cậu bé có cảm giác con cặc đang cố luồn lách đi vào sâu bên trong người cậu. Chỉ sau vài như thế là Đạt đã chịu không nổi, cậu bé hấp tấp xoay người lại, đẩy Long nằm xuống giường và nhanh chóng leo lên người anh.
Lỗ hậu của cậu bé đã trơn tru lắm rồi, Đạt cứ nhắm con cặc Long đang chĩa thẳng ngay lỗ mà ngồi thật mạnh xuống, sự va chạm ở đỉnh cặc khiến Long có cảm giác vừa sướng vừa thốn. Mỗi cái thốn là một tiếng kêu lên gợi cảm, khiến Đạt thích thú cứ nhấp lên nhấp xuống như thế. Được vài cái đến Long chịu không nổi. anh ghìm người cậu bé lại rồi dùng hai tay giữ cặp mông trên người một khoảng cách cố định, từ đó anh hẩy người lên cao để con cặc cắm sâu vào lỗ rồi cứ thế hẩy thật mạnh. Được vài cái, anh lại buông hai tay để buông cơ thể Đạt rơi xuống, chạm nhau đầu cu mà chọt thẳng vào trong. Sự va chạm ở thế thụ động bị đảo ngược, đến phiên Đạt bị thốn và rên lên mạnh mẽ.
Nhắm chùng cậu bé đã rã rời, Long lật người Đạt lại, và ở tư thế truyền thống, anh dồn hết năng lượng phập vào hậu môn cậu bé những cú nắc mạnh mẽ. Khi đầu cu đã căng tức cao độ, anh rút ra và chĩa thẳng vào mặt cậu bé mà bắn những đợt xối xả. Miệng Đạt hào hứng đón lấy từng dòng tinh trùng đục màu sữa, trong khi bên dưới tay cậu vọc liên hồi thân cặc và bắn những dòng tinh của mình cùng lúc.
Hai cơ thể mệt nhoài trườn lên nhau, vật ra giường.
7h sáng hôm sau, Long thức giấc khi bên cạnh người đàn bà không thấy đâu. Lẽ nào cơ hội lại đến để anh lại sang thăm Đạt và âu yếm Đạt vào lúc sáng sớm.
Nhưng phòng Đạt cũng vắng bóng.
Xuống đến nhà bếp, Long nhìn thấy mảnh giấy ghi chú trên bàn:
"Em đưa con ra sân bay đi du học. Anh dậy thì tự đến công ty nhé. Luv"
Long ngồi phịch xuống ghế. Bất ngờ. Lúc này anh mới để ý điện thoại có một tin nhắn mới.
"Em/Con đã chọn đi du học, để nhìn lại mình, nhìn lại những gì đang đến với mình. Em/ Con không thể nào tiếp tục sống trong căn nhà ấy, nơi mà mỗi lần nhìn vào cửa phòng mẹ, một cảm giác vừa tội lỗi, vừa đau đớn dân trong lòng con. Mong anh/ dượng thay mặt em/ con chăm sóc mẹ chu đáo.
Bye Dượng"
./.
Bình luận