Chap 38: 38
Khi Sầm Khê đi dạo trên phố, cậu tình cờ nghe được một người dùng giọng điệu đầy xúc động và cảm thán nói rằng: "Bạn không biết trước kia là cái loại cuộc sống gì đâu, chỉ có thể uống dịch dinh dưỡng qua ngày. Thật không ngờ thế giới mới lại có nhiều đồ ăn thức uống như vậy, vật tư phong phú thế này, thật sự là quá tuyệt vời!"
Đại khái là những người không bỏ mạng ở thế giới cũ đã mang theo ký ức cùng nhau đến với thế giới mới này. Không ít chương trình truyền hình ở đây cũng đưa tin về vấn đề này và đưa ra kết luận rằng: có lẽ bọn họ đã cùng nhau sống lại hoặc xuyên không. Nhưng dù thế nào, thế giới hiện tại vẫn tốt đẹp hơn nhiều so với cảnh tận thế trước kia.
Sầm Khê dần thích ứng với thế giới ABO hiện tại, cậu dứt khoát cắt đứt hoàn toàn quan hệ với gia đình cũ để không còn phải vì bọn họ mà thương tâm khổ sở nữa. Cậu đã lựa chọn Nhậm Minh làm Alpha của mình, hai người có lẽ sẽ sinh một đứa con; dù vậy cậu vẫn có chút không tưởng tượng nổi cuộc sống hôn nhân rồi sẽ ra sao.
Đến ngày gặp mặt, Sầm Khê đi phi thuyền chuẩn bị tới chỗ hẹn. Khi phi thuyền hạ cánh, cậu đang định băng qua đường để đi về phía tòa cao ốc thì đôi chân đột nhiên không thể cử động, giống như có một bàn tay vô hình nào đó đang giữ chặt lấy chân cậu vậy. Sầm Khê mở to mắt, lòng tràn đầy kinh hãi.
Một bàn tay từ phía sau bất ngờ vươn tới bịt chặt lấy môi cậu. Một chất giọng trầm thấp, đầy từ tính vang lên ngay bên tai: "Bảo bối, tôi rất nhớ em."
Là Thúc Dã.
Trái tim Sầm Khê run rẩy kịch liệt, cậu muốn giãy giụa, muốn kêu cứu, nhưng thân thể lại hoàn toàn không cách nào nhúc nhích. Không khí xung quanh phảng phất như bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình. Đây chính là dị năng của một trong hai anh em song sinh kia.
Sầm Khê trợn ngược mắt rồi hôn mê bất tỉnh.
Đến khi cậu tỉnh dậy, bên tai thấp thoáng tiếng cãi vã của vài người ở phía trước, tầm nhìn mờ mịt của cậu cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Người đàn ông cao lớn cường tráng xoay người lại, những khối cơ ngực và cơ bụng rắn chắc như muốn nứt vỡ cả lớp áo thun. Hắn sở hữu bờ vai rộng, vòng eo thon cùng đôi chân dài đang sải bước tiến về phía cậu.
Ngón tay thon dài của hắn thô bạo xoa nắn hai bầu vú lớn, Sầm Khê vừa sợ hãi vừa giận dữ quát: "Anh làm gì vậy!"
Thúc Dã vừa xoa vú cậu vừa thấp giọng nói: "Bảo bối, em không lựa chọn chúng tôi làm chúng tôi có chút tức giận đấy. Tên Nhậm Minh kia có gì tốt chứ? Em là chưa thấy qua bộ dạng vênh váo tự đắc, ngạo mạn của hắn thôi!"
Hai bầu ngực bị xoa nắn, cảm giác tê dại từ đầu vú nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể. Sầm Khê bị thân hình cao lớn đè ép đến mức không thể động đậy: "Dừng tay! Không được......"
"Không được đâu, mùi hương trên người em thật sự rất thơm." Thúc Dã hít hà mùi pheromone ngọt lịm đang không ngừng tỏa ra.
"Để làm em dễ chịu hơn một chút." Tần Tiêu ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, lạnh lùng tiêm cho Sầm Khê một mũi thuốc.
"Thứ gì vậy?" Sầm Khê kinh hoàng hỏi.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận