Chap 36: 36
(Từ chương này trở đi, tui đều để xưng hô là Tôi - Em nha mn)
Khu dân cư phụ cận đang hứng chịu một trận mưa tầm tã, bầu trời phía trên bị mây đen bao phủ tầng tầng lớp lớp. Sầm Khê nằm trên giường, u uất tỉnh lại sau cơn mê. Nhậm Minh tựa hồ đã đi ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn lại một mình Yến Phi Anh.
Theo lý mà nói, Yến Phi Anh nên giao cậu cho Y Thương, nhưng gã đã không làm vậy. Hơn nữa, khi bọn họ đang đụ cậu, gã còn thương nghị việc sẽ đi giết Thẩm Diễm, điều này khiến cả người Sầm Khê không khống chế được liền run rẩy.
Kẻ ẩn nấp trong góc tối của nội tâm cậu phảng phất như đang nở nụ cười, thì thầm rằng: Đáng đời, bọn họ đều chẳng phải hạng tốt lành gì, cứ để bọn họ giết hại lẫn nhau đi. Đợi đến khi chỉ còn lại kẻ cuối cùng, cậu có thể tìm cách khống chế đối phương, sau đó nghênh đón một cuộc sống mới. Tưởng tượng đến đây, áp lực và khủng hoảng trong lòng Sầm Khê bỗng chốc bị quét sạch, thậm chí cậu còn có chút gấp gáp không chờ nổi.
Thế nhưng ở một khía cạnh khác, cậu lại cảm thấy không nên như vậy. Việc chứng kiến những người quen biết lần lượt chết đi mang lại một cú sốc cực lớn khiến cảm giác tội lỗi nảy sinh. Nội tâm cậu như bị xé rách, khó chịu vô cùng.
"Tỉnh rồi à?" Yến Phi Anh mang tới một ít thuốc bổ sung dinh dưỡng, gã thấp giọng hỏi.
Sầm Khê cầm lấy uống, cậu khẽ liếc nhìn Yến Phi Anh. Mái tóc màu xanh biển của gã rủ xuống nhu thuận, đôi lông mày sắc lẹm cùng đôi mắt đen sâu thẳm. Cậu do dự hỏi: "Anh thật sự sẽ giết Thẩm Diễm sao?"
Trong lòng Yến Phi Anh nảy sinh vài phần ghen tuông, gã hỏi ngược lại: "Thế nào, em thích hắn?"
Sầm Khê lắc đầu. Nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của cậu, lòng Yến Phi Anh mềm đi đôi chút: "Vậy em thích ai? Y Thương, Trạm Sâm, hay là gã bạn trai trước kia của em?"
Sầm Khê hồi tưởng lại dáng vẻ của những người đó, cậu nhíu mày đáp: "Tôi không biết. Với Y Thương là vì tác động của pheromone, khi chỉ có một mình anh ta, tôi rất dễ dàng chìm đắm vào, nhưng thực chất đó chỉ là sự chi phối của pheromone mà thôi." Còn về gã bạn trai cũ, cậu gần như đã quên mất mặt mũi tên đó ra sao rồi.
"Không quan trọng, chỉ cần chúng tôi yêu em là được." Yến Phi Anh ôm cậu vào lòng.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rơi tí tách không ngừng. Một người đàn ông tuấn mỹ ngầu lòi nói ra những lời như vậy thực dễ thu phục lòng người, cho dù trước đó gã từng cười nhạo và tra tấn cậu. Sầm Khê thấp giọng nói: "Đó không phải là yêu, chỉ là pheromone thôi."
"Không sao cả, chẳng phải pheromone cũng là một phần trên cơ thể em đó sao?" Yến Phi Anh thì thầm.
Trái tim gã bỗng co thắt lại vì đau đớn: "Có lẽ tôi đã làm sai, tôi không nên đem em giao cho Y Thương."
Nếu gã không làm như vậy, chuỗi bi kịch phía sau có lẽ đã chẳng xảy ra: Y Thương sẽ không dùng thuốc lên người Sầm Khê, Trạm Sâm cũng sẽ không chết, và lại càng không kéo cả Nhậm Minh vào vòng xoáy này.
Sầm Khê không hiểu rõ vì sao tâm tư Yến Phi Anh lại thay đổi, cậu đơn thuần chỉ vì không muốn chọc giận đối phương nên mới ngoan ngoãn, nhu thuận rúc vào lồng ngực gã. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn đang giăng lối, đôi mắt chợt mở to đầy kinh ngạc: "Yến... Yến Phi Anh, anh có cảm thấy cơn mưa bên ngoài lạ lắm không?"
Bình luận