Chap 12: 12
Sầm Khê tỉnh táo lại, cậu co rúm người ôm chặt lấy chăn. Căn phòng vẫn như cũ, tràn ngập hơi thở lạnh lẽo và cứng nhắc của kim loại. Bên cạnh là một robot tự động, chỉ cần ra lệnh là nó sẽ lập tức cung cấp nước, đồ ăn và các loại dịch dinh dưỡng cần thiết.
Cơ thể cậu hồi phục nhanh đến mức đáng kinh ngạc, tinh lực trở nên dư thừa. Làn da càng thêm trắng nõn tinh tế, ngay cả móng tay cũng trở nên oánh nhuận, ửng sắc hồng nhạt đầy sức sống.
Thế nhưng về phương diện tinh thần, cậu hoàn toàn không ổn chút nào.
Sầm Khê bắt đầu nghĩ về Thẩm Diễm một cách đầy biến thái. Cậu nhớ đôi ngón tay thon dài, nhớ căn dương vật thô to màu đỏ tím dưới háng hắn ta. Rồi tâm trí cậu lại ảo tưởng người đó biến thành một Thúc Dã tuấn lãng tà khí với đôi mày kiếm dựng ngược, đôi mắt xanh lục rực cháy thú tính như loài sói hoang. Cũng có lúc, cậu lại mơ màng về Trạm Sâm — người đàn ông mày kiếm mắt sáng với thân hình cường tráng đè nghiến lên người cậu, đôi mắt hồ ly lấp lánh đầy vẻ ái muội.
Những ngón tay xoa nắn hột le động đậy càng lúc càng nhanh, cậu sắp chạm tới đỉnh rồi. Nơi sâu trong lồn nhỏ run rẩy kịch liệt, nước dâm tràn lan. Khoái cảm đã đến, nhưng nó chẳng thể nào mãnh liệt và thỏa mãn được như những gì mấy người đàn ông kia từng mang lại.
Sầm Khê cảm thấy chính mình đã mắc chứng nghiện tình dục, và nó đã chạm tới mức độ bệnh hoạn khó cứu vãn.
Mấy ngày qua cậu đã nhận ra mình đang bị người đàn ông tóc màu xám bạc kia canh giữ. Gã không cần động thủ mà chỉ dùng một luồng lực lượng vô hình để đùa giỡn cơ thể cậu; từ lồn nhỏ cho đến bầu ngực của Sầm Khê đều bị luồng sức mạnh đó nhào nặn đến đủ hình dạng.
Sầm Khê sợ hãi luồng lực lượng ấy sẽ đè nát thân thể mình. Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh cơ thể bị ép đến nổ tung là cậu lại rùng mình kinh hãi. Thế nhưng sau khi đã nhẫn nhịn dục vọng suốt vài ngày qua mà chẳng có ai tới thăm, cậu thực sự cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi.
Gương mặt cậu nóng bừng, vành tai cũng đỏ ửng lên vì hổ thẹn. Cậu ngập ngừng mở lời với robot quản gia: "Có thể... cho tôi mấy món đồ chơi đó không..."
Con robot lặng lẽ bước ra khỏi phòng, rất nhanh sau đó đã quay trở lại. Kế tiếp, nó đổ ra một đống đồ chơi tình dục đủ loại trước mặt cậu: nào là gậy mát xa đủ màu sắc, trứng rung nhỏ nhắn, rồi cả kẹp ngực, roi da, và những nút hậu môn gắn đuôi giả. Cái gì cũng có đủ cả.
"Đủ rồi, đủ rồi." Sầm Khê cảm thấy thẹn thùng đến mức không dám nhìn thẳng.
Cậu run rẩy cầm lấy một cây gậy mát xa, đẩy mạnh vào trong lồn nhỏ đang ướt át, rồi ấn nút rung để nó bắt đầu xoa nắn các thớ thịt non mềm. Cậu nằm vật ra giường, vùi đầu vào gối mà rên rỉ: "Thật thoải mái... A..."
Khác với sự cuồng dã, thọc rút đầy tính chống đối của đám đàn ông khiến lý trí cậu tan rã, việc tự dùng gậy mát xa mang lại một cảm giác khoái lạc êm đềm, thẩm thấu như mưa dầm thấm lâu.
Đầu vú nhô cao hơn trước, Sầm Khê vừa kích thích núm vú vừa tự chơi đùa một mình. Những luồng điện lưu truyền đi từ đầu ngực khiến cậu sướng đến phát điên mà liên tục rên rỉ. Hai tay cậu vần vò núm vú, trong khi cây gậy mát xa bên trong lỗ lồn tự động thọc rút nhịp nhàng. Nước dâm không ngừng trào ra làm ướt đẫm cả hai cánh mông.
Bình luận