Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: [28]Kí sự 'nghiệp quật'.

Quãng thời gian đắm chìm cơn lốc xoáy tình dục do nhu cầu cao của cơ thể trong thai kì cũng đã đi đến giai đoạn cuối cùng.

Đứa bé ra đời vào một đêm tuyết.

Sau khi ăn cơm xong, Nghiêm Tư Vinh nằm ở trên sô pha ngủ một lát.

Nhưng trong lúc ngủ mơ màng, y lại cảm nhận thấy bụng mình bị co rút đau nhói. Mà Cố Dục Hành đang ngồi cạnh chơi game với y, sờ lên sau quần của y thấy ướt nhẹp sũng nước lập tức ẵm y lên, đi vào phòng sanh để chuẩn bị. Cậu sốt ruột gọi điện báo cho hai anh trai biết, cùng lúc phải phân phó bác sĩ gây mê, y tá, xe lăn, mở ra cánh cửa phòng giải phẫu dự phòng sát vách.

Tuy thoạt nhìn, toàn bộ quá trình cực kì bình chuyên nghiệp. Nhưng dù có bình tĩnh chuyên nghiệp ra sao, thì từng cơn co rút một tăng dần lên nỗi đau đớn chồng chất vẫn làm Nghiêm Tư Vinh đau đến không rên nổi một tiếng nào. Trên trán y đổ ra toàn là mồ hôi lạnh, chỉ có thể hít thở thoi thóp dồn dập. Tiếng nói chuyện rầm rì bên tai y cũng hoàn toàn không nghe rõ gì cả. Mấy bóng đèn trên đỉnh đầu quá chói mắt. Nỗi đau đớn cơ thể làm cho y mỏi mệt. Từng cơn đau sôi trào dồn dập ở trong khoang bụng y thoạt như toàn bộ nội tạng tươi sống bị túm lấy sờ sờ kéo ra ngoài. Y kêu tên của ba anh em nhà họ Cố, muốn nói mình không sinh nữa đâu, đau quá.

Nhưng lại có người đang dùng sức đè xuống phần bụng y rồi đẩy vuốt xuôi xuống thân dưới mình. Sức đẩy này mạnh đến mức làm y cảm thấy cơ thể mình đang bị nghiền qua dưới bánh xe ô tô vậy. Y nghe thấy có tiếng người ở bên tai kêu y cần phải dùng sức. Y bắt tay cậu lại bấu chặt lấy. Y dồn hết sức lực cuối cùng cố rặn ra, may mà trước lúc ngất xỉu thì y loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc của đứa bé.

Chờ đến khi y tỉnh lại lần nữa, đã là giữa trưa ngày hôm sau. Y giật giật thân thể đã ngủ đến tê dại. Trong lúc hoảng hốt, y mới phát hiện ra cái bụng mình đã nhẹ đi rất nhiều. Theo đó, cánh tay y đụng phải thứ gì đó, y nhấc chăn lên liền thấy, có một vật nho nhỏ xấu xấu nằm ngủ cạnh bên mình.

-Bé con rất xinh, có phải không?

Cố Dục Hành dùng hai bàn tay nâng má, lộ rõ vẻ mặt hiền từ mà nhìn chăm chú vào bé khỉ con xấu xí này.

Lần này Nghiêm Tư Vinh đã hoàn toàn tỉnh táo, thân dưới vẫn còn đau rát âm ỉ. Mà y đối với đứa bé mà mình đã dùng hết sức sinh ra lại không có chút cảm giác chân thật nào cả. Y cũng không thể nói rõ là thích hay là không chán ghét nữa.

-Cố Thận Hành đâu?

Thần sắc y uể oải hỏi.

-Đang nấu cơm á. Anh hai thì đi mua quần áo rồi. Mấy bộ quần áo mà bọn em mua sẵn mặc vào làm bé cưng không thoải mái.

Trong lúc nói chuyện, đôi mắt của Cố Dục Hành cũng chưa từng rời khỏi bé khỉ con xấu xí kia.

-Tôi đói.

-Chờ chút.

Rốt cuộc, Cố Dục Hành mới chịu ngẩng đầu lên nhìn y một cái. Chưa được bao lâu, Cố Thận Hành bưng mâm vào đây. Nghiêm Tư Vinh liếc mắt nhìn sơ qua liền trực tiếp sửng sốt. Đó là đủ loại canh; nào là canh suông, canh hầm đậm đà, cháo nhuyễn; sáu phần lớn bày ra đầy bàn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...