Chap 24: [24]Kí sự 'nghiệp quật'.
Cố Ngạn Hành bị đấm một cú đến mức cả người phải lảo đảo vài bước, theo phản xạ mà vươn một tay đỡ lấy tường, ngả đầu sang một bên, duỗi đầu lưỡi đỉnh lấy má trong, còn sắc mặt bị đánh đến chết lặng, qua một lát sau mới chậm chạp quay đầu lại.
Cố Dục Hành đeo lên bao tay y tế trên bàn trị liệu di động, vội kiểm tra cho Nghiêm Tư Vinh.
Cố Thận Hành cũng bỏ mặc em trai anh đứng ngay đơ đó, lập tức đi đến ôm chầm lấy thân mình mềm oặt của Nghiêm Tư Vinh:
-Đừng lộn xộn, đang kiểm tra sơ thôi, đừng sợ.
-Sao rồi?
-Tạm thời không bị gì cả. Chỉ là phải xức thuốc chuyên dụng để ngừa bị xuất huyết chậm.
Nghiêm Tư Vinh cảm thấy toàn bộ mặt mũi cả đời này của mình đều bị ném đi hết cả rồi. Giờ phút này, y đang dang rộng hai chân ra, trên bụng còn dính nhớp tinh dịch vừa mới bắn ra.
Cố Dục Hành đang chen vào giữa hai bắp đùi của y để làm kiểm tra, duỗi hai ngón tay đút vào trong cơ thể y, chen chúc đẩy rớt ra mớ dịch nhớp nháp gì đó.
Cố Thận Hành ôm y không cho y nhúc nhích.
Mà lúc này, Cố Ngạn Hành đang do dự đứng bên mép giường chờ nhận phán xét.
Sau khi được thoả mãn dục vọng, dưới ánh nhìn nghiêm túc chăm chú của ba tầm mắt vào lúc này đây, mới là y nảy lên lòng xấu hổ muộn màng dâng trào đến nổ tung, nhấn chìm lấy y. Y chôn đầu lẳng lặng rớt nước mắt, khó mà ngăn nổi cứ chảy xuôi xuống dính ướt cả lớp vải áo của đối phương.
Y cảm nhận được có một lòng bàn tay to lớn xoa xoa đầu tóc của mình, ôm choàng lấy cả thân mình cuộn lại nằm vùi vào trong ngực anh mà vỗ về xoa dịu:
-Tốt rồi, không sao rồi, không sao nữa đâu.
-Anh cả, Vinh Vinh nên thay quần áo rồi đó.
Cố Dục Hành tháo bao tay xuống, rất là đau lòng mà nhìn chăm chú vào người cuộn tròn nằm vùi ở trên giường.
-Để anh.
Sắc mặt Cố Thận Hành tối tăm cúi người khom lưng bế y lên đi vào phòng tắm.
Cố Ngạn Hành hơi nhích chân muốn đi theo sau, lại bị một cái liếc mắt của anh ghim lại đứng cứng đờ lại một chỗ.
-Anh hai? Không sao nữa chứ? Tỉnh rồi sao?
Cố Dục Hành đi qua dò hỏi.
-Không sao.
Cố Ngạn Hành nghẹn giọng đáp, vừa hối hận hỏi:
-Vinh Vinh, có bị gì không?
-Tạm thời chưa bị gì cả. Anh hai, anh thật...... nên dịu dàng chút đi mà, Vinh Vinh mới khoẻ có bao lâu đâu chớ, ai.
Vốn dĩ Vinh Vinh đã được cậu chăm nuôi đến mặt mày hồng hào tinh thần sáng láng, giờ phút này lại thoạt nhìn như là đoá hồng bị người bẻ gãy.
Cố Dục Hành âm thầm oán thán mà lại không biết phải trách ai mới được đây. Chỉ ước gì hai anh trai không muốn tới đây thì quá tốt rồi. Cứ vậy thì Vinh Vinh sẽ sống tốt hơn, mà người được ở cùng và hưởng thụ cuộc sống riêng ngọt ngào hường phấn với Vinh Vinh cũng chính là mình mới đúng đây nè.
Bình luận