Chap 32: Ngoại truyện 3 (T)
Hẹn hò picnic.
Trời trong mây trắng. Phương Chi lôi kéo Đoàn Khinh Trì muốn đi picnic, vốn dĩ đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi thế nhưng trước khi đi lại có công việc gấp cần giải quyết. Thế là Đoàn Khinh Trì chỉ đành bối rối đứng trước cửa nhìn Phương Chi. Tuy Phương Chi không vui nhưng cuối cùng vẫn thả cho Đoàn Khinh Trì đi.
Uổng công cậu vui cả một ngày, hưng phấn chuẩn bị mọi thứ suốt bao nhiêu lâu. Bây giờ xem ra thì những thứ này không dùng tới nữa rồi, quan trọng hơn là Đoàn Khinh Trì lại không có thời gian rảnh để ở bên cậu, đúng là mất hứng thật mà.
Phương Chi chơi một mình cũng chán nên cậu lôi hết mấy thứ đã chuẩn bị trước đó bày hết ra ngoài vườn hoa nhỏ ở sân sau, cũng coi như là "picnic" đi.
Vườn hoa này bình thường được Phương Chi chăm bón rất tốt, hoa nở đầy vườn xinh tươi. Ở ngoài cùng còn có một dải hoa hồng dài nở rất đẹp, cánh lá um tùm, hương hoa tỏa ra khắp nơi. Bên trong còn có đủ các loại hoa khác như: hoa cúc, hoa thược dược, hoa nhài, hoa hồng Trung Quốc, bên dưới còn có mấy loài như hoa khiên ngưu, hoa hồ điệp, hoa cúc vạn thọ nhỏ, vân vân rải đầy khắp vườn hoa nhỏ. Ở giữa đó chỉ có một bãi cỏ nhỏ trống trải gắn một cái xích đu. Phương Chi trải một cái thảm ra giữa đó, bày đồ ăn ra bắt đầu tự chơi một mình.
Đợi đến khi mặt trời xuống núi thì cả người Phương Chi đã toát hết mồ hôi rồi, cậu chạy về tắm rửa một cái. Lúc đi ra thì Phương Chi ôm cái đầu ướt nhẹp đi tìm Đoàn Khinh Trì khắp nơi nhưng lại phát hiện người này thế mà đã không còn ở trong phòng nữa rồi.
Chắc là ra ngoài rồi. Phương Chi có hơi buồn buồn, Đoàn Khinh Trì ra ngoài cũng không thèm nói với cậu một tiếng mà lại còn để cậu ở nhà đợi một mình nữa chứ.
Nếu Đoàn Khinh Trì đã không có ở đây rồi thì Phương Chi cũng không ngại nữa, cậu vùi đầu vào trong tủ lục tung cả buổi trời mới tìm ra được cái váy ngắn mà Đoàn Khinh Trì ép cậu mặc khi trước. Sau đó cậu mặc nó lên rồi đi ra ngoài vườn hoa hóng gió. Lần đó cậu cũng chưa mặc thật, hình như là đang giận dỗi gì đó với Đoàn Khinh Trì. Đoàn Khinh Trì cố ý mua về để trêu cậu, Phương Chi tất nhiên là không thèm nghe theo ý hắn mà ném cái váy đó đi ra xa, thề là không bao giờ mặc cái váy này nữa.
Thật ra cậu cũng hơi hơi muốn mặc. Váy nhỏ đó xinh lắm, chất liệu mềm mịn, váy đen còn viền thêm ren trắng xung quanh trông vừa nghịch ngợm vừa gợi cảm. Chỉ là với độ dài này thì không thể mặc đi ra ngoài dạo phố được.
Phương Chi tung ta tung tăng đi ra ngoài vườn hoa. Thế nhưng vừa mới bước đến nơi thì nụ cười trên gương mặt đã đông cứng lại, lập tức muốn quay người lại chạy về ngay.
"Chi Chi." Đoàn Khinh Trì ngồi trên xích đu gọi cậu: "Qua đây."
Phương Chi thấy mình không trốn khỏi kiếp này thật rồi, cậu xoắn suýt, chậm chạp đi về phía Đoàn Khinh Trì, muốn nhân lúc trời sập tối thì tìm cớ để cho qua chuyện này.
Vì vậy Phương Chi nhẹ nhàng đi vòng từ sau lưng Đoàn Khinh Trì tới trước mặt hắn, cậu vòng tay lên cổ Đoàn Khinh Trì rồi dạng hai chân ra ngồi lên đùi hắn, nhiệt tình nói: "Chồng ơi sao anh lại ở đây vậy ạ? Em tìm anh lâu lắm luôn á."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận