Chap 2: 2
Sáng hôm sau, mẹ Đoạn hỏi Phương Chi nghỉ ngơi thế nào, cậu gật gật đầu nói ngủ rất ngon.
Thật ra cậu đang nói dối, nhưng cậu cũng không có bằng chứng nào chứng minh tối qua suýt chút nữa đã bị ma lột đồ hết. Nếu như đó thật sự là Đoạn Khinh Trì thì lại càng không có lý do gì để nói nữa, đêm tân hôn chồng cậu đến để làm chuyện thân mật với cậu mà cậu còn đi mách mẹ thì nghe quá vô lý rồi.
Phương Chi ăn xong thì về phòng sắp xếp đồ đạc. Cậu treo đồ của mình lên cạnh đồ của Đoạn Khinh Trì nhưng cũng chỉ chiếm một chỗ rất nhỏ. Bản thân cậu cũng không có nhiều quần áo, mấy bộ này toàn là mẹ mua cho cậu mấy hôm nay. Ngoài ra còn có một ít đồ dùng hằng ngày và mỹ phẩm, trước đây cậu chưa từng thấy những chai lọ này nên cũng không dám dùng bừa, chữ viết trên đó cậu không hiểu được chữ nào, lỡ như dùng nhầm thì phiền to.
Đồ của Đoạn Khinh Trì cậu cũng không dám đụng vào. Quả nhiên cậu ngửi được mùi hương trên người Đoạn Khinh Trì trong tủ quần áo của hắn, mùi hương lành lạnh khiến cậu có hơi hoài niệm, cậu lại chợt thấy hơi khó chịu. Cậu đã hỏi mẹ Đoạn Khinh Trì đang ở đâu nhưng mẹ chỉ bảo cậu tạm thời đừng quan tâm đến chuyện này, tự chăm sóc bản thân mình thật tốt là được rồi.
Cậu gấp đồ cưới gọn gàng xong cho vào túi, mẹ đã mang đi giặt rồi.
Phương Chi vẫn rất sợ phải ngủ một mình. Cảm giác bị giam giữ trong đêm đầu tiên kia làm cậu sợ hãi không thôi, tuy là sau đó không còn xuất hiện cảm giác đó nữa nhưng cậu vẫn cứ cảm thấy đó không phải là ảo giác của mình.
Quá chân thật, quá....đáng sợ.
Nửa đêm tỉnh lại, ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống đầu giường, Phương Chi nửa mơ nửa tỉnh kẹp chăn vào giữa hai chân. Người song tính bình thường đều có ham muốn rất cao, nhưng Phương Chi không biết phải giải quyết thế nào. Mỗi lần bỗng dưng có cảm giác cậu đành kẹp chăn vào giữa hai chân cọ cọ, ma sát mặt vải thô ráp vào miệng huyệt cách lớp quần lót. Dục vọng càng ngày càng lớn hơn, cũng càng ngày càng khó giải quyết hơn nhưng cậu vẫn không dám dùng tay để chạm vào nơi đó.
Miệng lồn bên dưới dương vật yếu ớt.
"Ưm...Ưm..."
Cậu khẽ rên rỉ từng tiếng đứt quãng đầy giọng mũi, hai mắt nhắm chặt đạp chân loạn xạ. Ống quần đã bị cậu cọ lên đến trên đầu gối, bắp chân xinh đẹp lộ ra giữa không khí.
"Ngứa quá..."
Phương Chi thở dốc ôm chặt góc chăn vào lòng, hai vú mềm mại cũng bị cái chăn cọ cọ. Cậu đang rất buồn ngủ nhưng cũng rất khó chịu, mơ mơ màng màng cởi quần ngủ ra, đè ngón tay lên miệng huyệt bên dưới. Một chút nước dâm trào ra dính lên đầu ngón tay, quần lót màu trắng cũng bị dính ướt.
"A hưm..."
Trong nháy mắt luồng hơi lạnh kia lại đè lên người cậu, chỉ là lần này dường như còn nặng hơn mấy ngày hôm trước. Cơ thể nóng hổi của Phương Chi dường như rất thích luồng hơi lạnh này, cả người cậu nhịn không được khẽ động đậy, mặt nóng hổi lẩm bẩm: "Đoạn Khinh Trì...Anh đến rồi..."
Bình luận