Chap 69: $Phiên ngoại$ Cướp ngày
Lục Hành Chi là một người rất coi trọng ngày lễ.
Tuy anh không thể hiện ra ngoài, nhưng luôn để ý từng chút. Tết, lễ nào cũng chuẩn bị vô cùng chu đáo, nếu sắp đến sinh nhật ai đó, anh chắc chắn sẽ chuẩn bị quà và lời chúc, bình thường thì tỏ ra lạnh lùng, không dễ thân cận, hiếm lắm mới có một lần quan tâm, thực sự đã khiến mọi người vui mừng kinh ngạc.
Đa số mọi người đều thế, chỉ trừ …
“Ai, bực chết mất.”
“…”
Lục Hành Chi bưng ly cà phê trở về, rón rén đến gần, ù ù cạc cạc nhẹ nhàng ngồi xuống như quân nhân, rình trước cánh cửa, nghe Kiều Khả Nam than ngắn thở dài.
Anh cầm ly, thấy Kiều Khả Nam đang nhìn chằm chằm cuốn lịch, chỉ tay vào một chỗ đánh dấu … Lễ tình nhân, vừa nhìn vừa than: “Phiền.”
Lục Hành Chi lập tức không vui.
Anh không vào phòng, xoay người ra phòng khách, ngồi trên ghế salon bực bội uống cà phê, em yêu điểm nào cũng tốt, nhưng lễ lạt không mấy phối hợp, anh dần dần giang hai cánh tay, nếu là hai năm trước, anh chắc chắn sẽ đến dỗ dành, bình thường cậu có vẻ thờ ơ, trải qua vài năm, mỗi lần nhìn lên cuốn lịch sẽ thở dài, nói: “Chúng ta thực sự không thể sống thoải mái hơn sao?”
Lục Hành Chi hiểu rõ sự trái ngược của họ, nếu là công việc, anh có thể xuất quân đánh trận, còn nếu là gia đình ── nếu có thể giải quyết đơn giản đã giải quyết rồi. Thỉnh thoảng Lục Hành Chi cũng bực mình, nếu quay về trước kia còn có thể xxoo người ta xả giận, nhưng bây giờ thì đã nhanh chóng thông suốt.
Nhanh nhiêu? Khoảng chừng một tách cà phê thôi.
Anh uống xong, cất chiếc ly, có thể không ai biết, nếu một cô gái nào đó tới chơi, in môi lên thành ly cà phê, anh sẽ chùi thật sạch, khiến chiếc ly không còn dấu vết nào.
Sau đó chắc chắn sẽ rửa kĩ.
Thói quen của anh, là duy trì mặt mũi, gọn gàng ngăn nắp, lễ tết tặng quà tốt nhất, đến từng chi tiết cũng phải chú ý.
Người đang đắm chìm trong tình yêu thì luôn thấy viên mãn, nhưng khi bị yếu tố khách quan tác động, phải tự lùi bước, đâu còn quan tâm cái tôi của mình như thế nào, bởi vì mình tin cậu yêu cậu. Cứ như vậy, chuyện nhường nhịn, bỏ qua mặt mũi, Lục Hành Chi rất cam tâm tình nguyện, anh có thể lạnh lùng, nhưng tình nguyện vĩnh viễn che chở cho cậu, để cậu thoải mái vui vẻ, vô tư lười biếng.
Mãi mãi được yêu thương.
Anh vào nhà bếp, rửa sạch chiếc ly, xem như không có chuyện gì xảy ra, trở về phòng.
Đêm Thất tịch hôm đó, Lục Hành Chi cho mọi người về sớm.
Trợ lý trước khi đi lên tiếng: “Lục luật sư, anh cũng mau về nhà đi, nếu anh mà mỉm cười, không ai không thể quỳ rạp, chắc chắn chị nhà đang chờ.”
Lục Hành Chi cười nhẹ, không trả lời, nhưng cuối cùng cũng không ở lại, hơn tám giờ thì ra về. Hôm nay anh không hẹn cậu, không cãi nhau, bọn họ cứ như bình thường, coi như ngày này không tồn tại.
Bình luận