Chap 59: Đem tình yêu trở lại
Kiều Khả Nam về nhà.
Trên người hắn nồng nặc mùi rượu ở KTV, còn ám mùi thuốc của Lục Hành Chi, hắn tiến vào phòng tắm, xoay sang nước nóng, tắm sạch xà phòng, vừa xát vừa nghĩ: Tô Phái và người kia, rốt cuộc khác nhau chỗ nào?
Bọn họ đều là người hắn từng hết lòng đối đãi, nhưng đều làm hắn tổn thương, thế nhưng với Tô Phái, hắn không còn bất kì cảm giác nào, không chỉ không còn lưu luyến, mà cả oán hận cũng không.
Tuyệt đối chỉ là người xa lạ.
Chuông cửa bên ngoài vang lên, Kiều Khả Nam nghi ngờ: Ai lại đến vào lúc này?
Hắn đang gội dở đầu, chuông vẫn chưa ngừng lại. Móa, hay thực sự có chuyện gấp.
Kiều Khả Nam vội vội vàng vàng gột hết xà bông, túm áo choàng tắm mặc vào, chạy ra ấn bộ đàm: “Này? Ai thế?”
Lục Hành Chi: “Anh để quên đồ.”
“Giề?” Kiều Khả Nam không hiểu ra sao (Thực tế đầu hắn đang toàn nước), hắn chưa bao giờ mời Lục Hành Chi vào nhà, cái chuyện “Anh để quên đồ” liệu có tin nổi không.
Nhưng suy nghĩ một hồi, Kiều Khả Nam mở cửa.
Hắn đoán Lục Hành Chi có lời muốn nói, mà xem tình hình này thì không thể xuống lầu lắng nghe rồi.
Chờ lúc Lục Hành Chi lên lầu, Kiều Khả Nam cầm khăn mặt chà lau bọt nước, một lúc sau cửa mở ra, Lục Hành Chi bước vào, từ ngày hai người qua lại với nhau, đây là lần đầu tiên anh bước vào nhà hắn.
Kiều Khả Nam hầm hừ cười: “Tốt nhất anh đã thực sự để quên đồ quan trọng.”
Lục Hành Chi nhìn một thân ướt sũng của hắn, nói chung đã hiểu hắn vừa làm gì. “Em tắm xong đi.”
Vậy anh tính làm gì sau lưng tui? Kiều Khả Nam rất muốn hừ hai tiếng, nhà tui cũng không phải nhà mẫu, nhưng nhìn dáng vẻ rất muốn tham quan của Lục Hành Chi… Thôi kệ đi.
“Được, em đi tắm.”
Kiều Khả Nam mặc kệ anh, quay lại phòng tắm, tắm thật sạch sẽ, đột nhiên nghĩ đến thái độ của hắn với Lục Hành Chi, và với những người khác, thật sự bất đồng. Nếu là người khác, hắn còn lâu mới để họ ở không một mình, hắn làm việc của hắn, còn chưa nói đến chuyện nói năng sỗ sàng như vậy.
Kiều Khả Nam mặc kệ anh, quay lại phòng tắm, tắm thật sạch sẽ, đột nhiên nghĩ đến thái độ của hắn với Lục Hành Chi, và với những người khác, thật sự bất đồng. Nếu là người khác, hắn còn lâu mới để họ ở không một mình, hắn làm việc của hắn, còn chưa nói đến chuyện nói năng sỗ sàng như vậy.
Hắn không thể không thừa nhận, Lục Hành Chi thực sự chiếm được lòng tin của mình.
Tắm xong xuôi, Lục Hành Chi vẫn đang ngồi chờ trong phòng khách, anh rất tự nhiên cầm lấy khăn mặt trong tay Kiều Khả Nam, lau tóc giùm hắn, cảm giác được người hết lòng phục vụ thực sự rất tuyệt, Lục Hành Chi nhìn bộ dạng hưởng thụ của người trong lòng, trầm ngâm mở miệng: “Nhà em có phòng trống à …”
Bình luận