Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 58: Còn nghiệp

Hai người rời khỏi tiệm cà phê, hai mắt Tô Phái hồng hồng, cậu miễn cưỡng nặn ra một nụ cười với Kiều Khả Nam: “Có thể gặp lại anh, thật tốt.”

Kiều Khả Nam: “Ừ.”

Tô Phái nhìn phản ứng bình tĩnh của hắn, nụ cười dần trở nên đắng chát: “Nhưng mà với anh, gặp phải em chắc thấy rất xui xẻo.”

“Làm gì có …”

“Không sao cả, em biết.” Ở bên nhau ba năm, đã từng đầu ấp tay kề, Tô Phái hiểu rõ cách đối nhân xử thế của Kiều Khả Nam, khi anh yêu ai, sẽ dồn hết một lòng một dạ, không chừa lại chút linh hồn, nhưng bây giờ anh chỉ coi cậu như người dưng, nói năng cẩn thận, không cho cậu dù một cơ hội thân cận, thậm chí sắp chia tay, cũng không hỏi thông tin liên lạc của mình.

Có lẽ, ngay cả lí do sau này “giúp đỡ”, cũng không muốn nói.

Tô Phái không trách anh, mấy năm qua, cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng một lời giải thích, nhưng đến khi thực sự nói ra, cậu mới hiểu mình yếu đuối thế nào. Cứng nhắc nói ra câu xin lỗi, giống như đem bụi bẩn chất đống trong nhà mình vứt sang nhà người khác, người khác đau để mình thoải mái, cần gì phải thế?

“Cám ơn anh, em đi đây.”

“Ừ.” Kiều Khả Nam không hề có ý chung đường cùng cậu ── mặc dù hắn cũng phải đón tàu điện ngầm. Nhìn bóng lưng gầy gò của Tô Phái, hình ảnh của cậu dần dần mờ nhạt, tan biến như một màn sương, bị gió thổi qua, tan biến.

Bao gồm hồi ức tốt đẹp trong quá khứ, cũng mờ dần, tách ra khỏi linh hồn hắn, nhẹ nhàng bay đi.

Hắn đã từng rất thích cậu, thích đến tận xương tủy, nhưng bây giờ hoàn toàn không thể nhớ nổi cảm giác đó như thế nào.

Suy nghĩ của hắn tự nhiên mờ mịt, ngây người một lúc, hắn xoay người, liền nhìn thấy ở bồn hoa bên góc đường, có một người đang ngồi.

Lục Hành Chi.

Hai mắt Kiều Khả Nam mở lớn, cứ ngỡ mình nhìn nhầm.

Hắn kiềm chế hành động đưa tay dụi mắt ( thực ra vì cứng đầu), đến khi xác định đó không phải ảo giác đèn nê ông tạo ra, hắn bước tới: “Sao anh lại tới đây?”

Con ngươi âm u của Lục Hành Chi nhìn hắn, anh vẫn còn chìm trong suy nghĩ riêng, không nói chuyện.

Đã đến bao lâu? Nhìn thấy hắn và Tô Phái chưa? Kiều Khả Nam cúi đầu, thấy một đống đầu lọc rơi trên đất, tốt, không hỏi cũng biết, đáp án quá rõ ràng.

Lục Hành Chi nghiện thuốc, nhưng hút ít hay nhiều, còn tùy vào mức tâm trạng của anh. Có khi Kiều Khả Nam từng nghĩ, nếu thực sự muốn sống cùng anh, phải nhớ mua trước mấy phần phòng nham hiểm.

Lục Hành Chi nghiện thuốc, nhưng hút ít hay nhiều, còn tùy vào mức tâm trạng của anh. Có khi Kiều Khả Nam từng nghĩ, nếu thực sự muốn sống cùng anh, phải nhớ mua trước mấy phần phòng nham hiểm.

“Anh đừng làm xấu bộ mặt thành phố.” Kiều Khả Nam móc một tờ giấy trong túi áo, nhặt tất cả đầu lọc, gói lại đưa cho Lục Hành Chi, chỉ thùng rác cách đó không xa. “Này, vứt đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...