Chap 57: Đàn ông khóc lóc không phải tội
Kết quả, đêm nay bọn họ tổng cộng làm ba lần.
Lần đầu trên ghế salon, lần thứ hai ở trên tường, lần thứ ba thì trong phòng tắm.
Nói chính xác một câu, hắn và Lục Hành Chi mỗi người phải bắn hơn bốn lần, hiệp cuối cùng, mức độ eo mỏi chân đau không thể nào hình dung, tinh dịch không vón cục, mà còn loãng thành nước, lỗ niệu đạo đau xót tê dại, càng chưa nói đến cái nơi bị đâm chọc một đêm, tiểu huyệt bị giày vò sưng đỏ một mảng.
Kiều Khả Nam sức cùng lực kiệt nằm co quắp trên giường Lục Hành Chi: sexy in the shower cái gì chứ, từ phòng trong đến phòng ngoài, bị đặt nằm trên mọi địa hình. Không nói đùa, lần chịch này thực sự vắt kiệt sức hắn …
Lục Hành Chi cầm một chai thuốc tới, đổ trong lòng bàn tay, chà xát cho thật nóng, xoa bóp eo lưng Kiều Khả Nam. Nơi đó của hắn đang cực kì đau, vừa nãy trong phòng tắm, eo bị anh gập thành góc chín mươi độ, thắt lưng chưa gãy đúng là kì tích.
Xem ra mình có năng khiếu yoga trời cho.
Lục Hành Chi matxa một lượt toàn thân cho cậu, Kiều Khả Nam hừ hừ hưởng thụ, anh nhìn dáng vẻ lười biếng lúc này của cậu, tính toán trong lòng bắt đầu khởi động, rất muốn mãi ôm người trong ngực, tùy ý nuông chiều.
Lục Hành Chi không ngại ôm cơ thể đầy mùi thuốc, nhìn chuỗi phật châu trên cổ tay trái của mình, cảm khái nói: “Nếu đời này không cầu được em, chắc là anh đã xuất gia.”
Kiều Khả Nam đang lim dim, nghe anh nói xong, không nhịn được trợn mắt: “Miếu chùa còn lâu mới thu lưu con người lục căn bất tịnh như anh, chớ xem thường Phật tổ!”
Lục Hành Chi dở khóc dở cười, không thể phủ nhận.
Tín ngưỡng, không nên vì mục đích “Cầu”, nhưng nếu thực sự có thể “Cầu”, anh sẽ khấn nguyện để đạt được, điều này hoàn toàn đi ngược với tôn chỉ của Phật gia, nhưng anh vẫn rất cám ơn, ai quan tâm thần phật có thật hay không, ít nhất anh đã trung thành chờ đợi, hôm nay, anh thực sự đã được ôm cậu trong lòng.
Mặc dù quan hệ của họ, chưa thực sự trọn vẹn.
Lục Hành Chi suy nghĩ một hồi, mở ngăn kéo đầu tiên trên tủ đầu giường, đưa một thứ đến trước mặt Kiều Khả Nam: “Cầm đi.”
Giọng nói của anh ẩn chứa ý muốn lấy lòng. Kiều Khả Nam chăm chú nhìn lên, là một chiếc chìa khóa.
Hắn liếc nhìn Lục Hành Chi, lắc đầu: “Không đâu.”
Lục Hành Chi không hề tỏ ra thất vọng, anh ôm cậu chặt hơn, dường như mang theo ý cầu xin: “Nhận lấy nó … Nhận lấy là tốt rồi, lần này … Tin tưởng anh.”
Anh hiểu chuyện thất hứa lần đó đã tạo thành bóng ma tâm lí cho Kiều Khả Nam, đối với chuyện kia, Lục Hành Chi không muốn giải thích, cũng chẳng có gì giải thích, sai là sai. Anh chỉ có thể không ngừng biểu đạt thật tâm và thành ý của mình, cam đoan bản thân sẽ không tái phạm.
Đáng tiếc đến bây giờ, vẫn không mấy hiệu quả.
Kiều Khả Nam nhìn anh một lượt, thẳng thắn: “Em chưa tin anh được.”
Bình luận