Chap 54: 54
Sáng hôm sau, Ninh Kỵ tỉnh dậy. Cậu thấy có người ngồi lặng lẽ bên mép giường.
Cậu úp mặt lên gối, nheo mắt nhìn, từ từ xoa dịu cơn gắt ngủ rồi nghiêng đầu, theo thói quen mà vươn tay ra, mơ hồ gọi tên Yến Tùy.
Yến Tùy rất có kinh nghiệm đối phó với cơn cáu ngủ của cậu. Hắn sẽ lôi cánh tay cậu ra khỏi chăn, cúi đầu xoa bóp tay cho cậu. Động tác nhẹ nhàng như đang xoa bụng cho một con mèo con, chẳng mấy chốc đã làm cơn khó chịu của Ninh Kỵ tan biến hết.
Cánh tay dài mảnh mai với làn da trắng khỏe mạnh vươn ra từ chăn màu xám nhạt. Yến Tùy cúi đầu, chậm rãi nghịch mấy ngón tay thon dài của Ninh Kỵ.
Ninh Kỵ ậm ừ một tiếng, có chút không vừa lòng khi lòng bàn tay bị gãi, giọng vẫn còn mang theo âm mũi của người vừa tỉnh ngủ.
Cậu lại ậm ừ vài tiếng, ra hiệu cho đối phương tiếp tục xoa nắn như mọi lần, trông chẳng khác nào một con mèo con nằm ngửa bụng đòi gãi.
Thế nhưng Yến Tùy lại không làm gì, vẻ mặt hơi kỳ quái. Một lúc sau hắn mới gọi cậu: "Ninh Kỵ, hôm qua em có đi siêu thị à?"
Ninh Kỵ vẫn còn ngái ngủ, lẩm bẩm: "Không có mà..."
"Cái bao ở đầu giường là em mua online à?" Yến Tùy hỏi tiếp.
"Bao gì cơ..." Ninh Kỵ mơ màng, tai này lọt tai kia, đang định ậm ừ cho qua thì giây tiếp theo đã tỉnh hẳn.
"Bao? Bao gì cơ?!"
Yến Tùy im lặng một lát, nhìn chằm chằm cậu: "Sáng nay trên tủ đầu giường có thêm một hộp bao cao su, loại siêu mỏng size lớn, anh chưa từng mua nhãn hiệu này."
Mắt của Ninh Kỵ trợn tròn. Cậu bật dậy, nhìn cái hộp nhựa hình vuông không biết từ đâu xuất hiện trên tủ đầu giường.
Thứ không cánh mà bay đến khiến cả căn nhà đảo lộn.
Ninh Kỵ mang dép lẹp xẹp chạy theo sau lưng Yến Tùy, vẻ mặt đầy oan ức: "Không phải em mua thật mà, em chưa từng đụng tới mấy cái đó đâu."
Cậu còn oan hơn cả Đậu Nga.
Yến Tùy cúi người, bỏ đống quần áo tối qua thay ra vào máy giặt, không nói lời nào.
Tóc trên đầu Ninh Kỵ vẫn còn dựng ngược. Cậu theo hắn từ ban công giặt giũ đi vào nhà vệ sinh, nhìn Yến Tùy vừa lạnh mặt giặt đồ lót cho mình vừa chẳng buồn nhìn cậu lấy một cái.
Quần sịp của cậu sắp bị Yến Tùy vò rách rồi.
Ninh Kỵ vắt hết óc nghĩ: "Hay là trước đây anh mua nhiều quá?"
Yến Tùy lắc lắc cái quần sịp vừa giặt sạch, quay đầu lại nói với giọng âm u: "Anh toàn mua loại có gân xoắn hoặc nổi gờ, loại này bình thường quá."
Ninh Kỵ: "..."
Mặt của cậu hơi đỏ lên, cậu gãi đầu: "Móa, anh..."
Sao cảm thấy người trước mặt có hơi biến thái vậy?
Đây là thứ người bình thường có thể nói ra sao?
Yến Tùy: "Trên mạng bảo loại này có thể tăng cảm giác thoải mái cho đối phương."
Bình luận