Chap 51: 51
Lời bày tỏ tình cảm được lặp lại một lần nữa.
Yến Tùy đã nghiền ngẫm từng câu từng chữ của lời tỏ tình ấy rất lâu, tập luyện nhiều lần. Dù có phải lặp lại cả chục lần, hắn cũng sẽ không bỏ sót một chữ nào.
Nhưng đến giữa chừng, chàng trai ôm bó hoa hồng bỗng cúi đầu. Cuối cùng hắn đưa tay lên, lấy mu bàn tay che khuôn mặt đang nóng rực lại, giọng nói ngọt ngào như thấm mật, thì thầm bảo Ninh Kỵ đừng nhìn mình như vậy nữa.
Ninh Kỵ đỏ mặt khi nghe lời tỏ tình: "Sao vậy?"
Mèo con lo lắng tiến lên vài bước: "Anh còn chưa nói hết mà."
Yến Tùy nghiêng đầu, màu đỏ trên cổ không kiềm chế được lan rộng đến dái tai, hơi thở nóng bỏng cháy rực.
Ninh Kỵ vĩnh viễn sẽ không biết ánh mắt nồng nhiệt và thuần khiết của cậu có thể làm người ta phát điên như thế nào.
Đêm khuya sương mù, tuyết rơi dày hơn. Chúng rơi lả tả phủ lên mái tóc đen mềm mại.
Yến Tùy cúi đầu, một tay nâng mặt Ninh Kỵ, đầu mũi gần sát mặt cậu. Đầu ngón tay của hắn vuốt ve vài cái rồi nhẹ nhàng thì thầm: "Bởi vì cậu nhìn tôi bằng ánh mắt đó khiến tôi rất muốn hôn cậu, Ninh Kỵ."
Ngón tay dài lạnh như băng vô thức vuốt ve đôi môi mỏng hồng nhạt của Ninh Kỵ làm đôi môi ướt mềm ấy mở ra. Dục vọng gần như đặc thể hóa chảy tràn ra ngoài.
Tình yêu nồng cháy và thẳng thắn bừng bừng hiện lên trong mắt chàng trai. Yêu thương trần trụi và không thể kiểm soát được cứ thế trào ra.
Gió lạnh ban đêm thổi qua. Ninh Kỵ đỏ mặt, đầu nóng ran. Cậu ngơ ngác mở hé môi, bị ái dục được hữu hình hóa kia làm cho không nói nên lời.
Cảm giác không thực do Yến Tùy tỏ tình trước đó giờ đây đã tan biến sạch sẽ. Ninh Kỵ chưa từng cảm nhận rõ ràng sự khao khát và yêu thương mà người trước mặt dành cho mình đến vậy.
Rõ ràng người đó cao hơn mình rất nhiều nhưng lại cúi đầu, nâng niu má mình đầy trìu mến, trong mắt ngập tràn sự mất kiểm soát, thì thầm những lời yêu thương.
Tựa như làn sóng thủy triều dâng lên, cuốn trọn và bao phủ lấy những hạt cát trắng mềm mại, nuốt chửng hết vào lòng rồi lặng lẽ rút xuống không một tiếng động.
Gò má của Ninh Kỵ nóng ran, trái tim đập thình thịch dữ dội. Cậu vô thức nghiêng đầu, thở ra hơi ấm lên đầu ngón tay lạnh lẽo của Yến Tùy rồi áp sát như chú mèo nhỏ.
Cậu ngượng ngùng thì thầm: "Tôi... tôi không nghĩ là mình..."
Dù biết Yến Tùy đã thích người đồng tính từ vài ngày trước, Ninh Kỵ cũng từng thầm đoán người đó có phải là mình không___ bởi vì Yến Tùy đã nói về mẫu người lý tưởng của bản thân.
Mẫu người lý tưởng của Yến Tùy có rất nhiều điểm trùng hợp với cậu. Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất khi cậu nhớ lại Yến Tùy từng nói hắn thích người có phần ngốc nghếch. Do đó Ninh Kỵ lại tự loại bản thân ra ngoài.
Thậm chí mấy ngày nay, mỗi lần gặp Yến Tùy cậu đều cảm thấy hơi xấu hổ. Nhiều người gay trên mạng từng chia sẻ nỗi khổ: khi thừa nhận mình là gay trong đời thực, mấy người bạn thân hay anh em chí cốt xung quanh kiểu gì cũng sẽ bắt đầu đoán xem có phải mình bị thích hay không.
Bình luận