Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 31: (Hoàn chính văn)

Kể từ khi Phỉ Thường ký vào công ty Trần Việt Dương, cậu đã dọn ra khỏi khu chung cư thực tập sinh tàn tạ kia rồi, bây giờ cậu đang ở khu chung cư cao cấp mà công ty sắp xếp cho.

Trần Việt Dương ở cùng nguyên đơn, cùng dãy với Phỉ Thường, chỉ là Phỉ Thường ở tầng dưới thấp tè, Trần Việt Dương thì ở căn penthouse 300m vuông.

Phỉ Thường đã từng có vinh hạnh đi cùng một vài nghệ sĩ khác ở trong công ty thăm thú căn hộ của Trần Việt Dương. Cậu chỉ nhớ là căn hộ rất lớn, cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn, ngước mắt lên là thấy nguyên một bầu trời đầy sao, chỉ cần vươn tay là có thể hái xuống.

Cô Triệu tuyến 3 đi cùng cậu, hỏi Trần Việt Dương căn hộ này bao nhiêu tiền.

Sếp Trần nói ra một con số.

Mọi người đều há hốc mồm kêu áu áu áu.

Người khác kêu áu áu áu vì cực kỳ ngưỡng mộ, chỉ có Phỉ Thường là bình tĩnh như không, vì cậu cảm thấy những người tỏa sáng như Trần Việt Dương thì nên ở nơi gần với những vì sao nhất.

Chỉ là Phỉ Thường không ngờ, cậu lại có ngày này, được mời đến một mình "làm khách" nhà anh.

Hơn nữa lại còn là vào 12 giờ đêm.

Lúc Phỉ Thường ngoan ngoãn đi thang máy lên tầng, toàn thân được bọc kín từ đầu đến chân, tay cậu siết chặt lấy điện thoại, trên màn hình là tin nhắn đàn anh gửi cho cậu.

Khóa cửa nhà Trần Việt Dương là khóa điện tử có vân tay và mật khẩu, Phỉ Thường nhớ lần trước thấy anh mở khóa khi cậu đến, mật khẩu là sinh nhật của Trần Việt Dương.

Thế là lần này Phỉ Thường cũng nhập sinh nhật Trần Việt Dương vào.

...... Không mở.

Nhập 3 lần liên tiếp, đều báo là sai, nếu nhập sai quá 5 lần thì chuông cảnh báo sẽ tự động vang lên.

Lòng Phỉ Thường loạn như mớ bòng bong, cậu vừa định giơ tay lên gõ cửa thì đột nhiên trong đầu lại nảy lên một suy nghĩ nào đó, lập tức cảm giác vừa chua chua vừa ngọt ngào chiếm lấy hết tâm trí.

Hay là thử xem sao?

Thế là tim Phỉ Thường đập thình thịch trong lồng ngực, tay run rẩy nhập một dãy số.

Là sinh nhật Phỉ Thường.

...... Vẫn, vẫn không mở.

Đúng là tự mình đa tình _(:з」∠)_

Phỉ Thường thực sự không muốn lãng phí lần nhập mật mã cuối cùng, vội vã ấn chuông cửa, mời đàn anh ra để cứu vớt.

Chuông vừa reo, một giây sau, cửa lập tức mở ra.

Trần Việt Dương chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ bằng lụa, khoanh tay tựa cạnh cửa, nói: "Nhìn em kìa, đứng loay hoay ở cửa cả ngày trời, không mò được mật khẩu à?"

"Hức......" Phỉ Thường xấu hổ gật đầu.

"Thử những cái nào rồi?"

"Thử nhập ba lần sinh nhật của anh. Còn..." Cậu nói lí nhí, "Thử nhập một lần sinh nhật của em."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...