Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 19: 19

Lâu la lề mề mốt một hồi, cuối cùng cũng có thể bắt đầu ghi hình.

Người phụ trách phía bên thương hiệu dẫn hai người đi gặp đạo diễn.

Đạo diễn của quảng cáo lần này được quần lót BK mời từ Mỹ đến, dáng người không cao lắm, nhìn mặt cũng không đẹp lắm, trắng trắng, mập mập, từ trên xuống dưới cứ thấy hơi thô thô.

Phỉ Thường quyết định gọi ông là nấm đùi gà.

Đạo diễn nấm đùi gà nhiệt tình chào hỏi với Trần Việt Dương, cẩn thận nói với anh những gì cần chú ý để lát nữa quay thuận lợi hơn.

Trần Việt Dương là có thiên phú về ngôn ngữ, tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Quảng đều nói mượt mà như tiếng mẹ đẻ, tiếng Anh còn ngon lành hơn nữa, hoàn toàn không cần phiên dịch viên, có thể dễ dàng trao đổi với đạo diễn.

Tốc độ nói của hai người như tên lửa, Phỉ Thường đứng bên cạnh nghe mà lòng này héo rũ.

Đạo diễn: "aGBVSE%TYBE$%^Y"

Trần Việt Dương: "Q@$%%&UESRDGVGJ"

Đạo diễn: "Hahahaha, W#$^TB%DFGUJRYU"

Trần Việt Dương: "Yeah it was like SGT&*$%%Q#$!@"

Cảm giác này giống như một bé học sinh tiểu học chỉ có thể nghe hiểu mỗi câu "Áo sơ mi này có giá 9 bảng 15 pence"(*) đi thi tiếng Anh, cả bài thi cũng chỉ nghe hiểu duy nhất một câu: "Bài thi nghe bắt đầu".

(*) Trước mỗi bài thi nghe của kỳ thi hết cấp ba vào đại học của Trung Quốc đều có phần nghe thử để kiểm tra chất lượng âm thanh, phần đó là một đoạn đối thoại ngắn, đơn giản về mua cái áo sơ mi. Dù đã qua bao nhiêu năm, đề thi thay đổi thế nào thì năm nào cái áo sơ mi trong đoạn nghe thử vẫn là 9 bảng 15 pence. M: Excuse me. Can you tell me how much the shirt is?       W: Yes, it's nine fifteen.      Hỏi: How much is the shirt?      [A]£19.15  [B] £9.15   [C] £9.18

Hai người nói nửa ngày trời, đột nhiên đạo diễn quay sang Phỉ Thường, cười tít cả mắt, nói một câu.

Phỉ Thường: "......?"

Trần Việt Dương: "Đạo diễn nói vóc người em đẹp."

Phỉ Thường: "À à, thank you."

Đạo diễn: "Q$#%ERYTKJYIO*^&)("

Trần Việt Dương: "Người cao, chân dài, cơ bắp đẹp."

Đạo diễn: "#¥% N^&KWERFQAG#$%^"

Trần Việt Dương: "......"

Đột nhiên anh không nói nữa.

Đạo diễn chớp chớp mắt nhìn anh, đợi anh phiên dịch. Phỉ Thường cũng chớp chớp mắt đợi anh phiên dịch.

Trần Việt Dương bất lực, đành phải thật thà phiên dịch: "Đạo diễn bảo mông em cũng đẹp."

"......"

"Mông cánh bướm, rất hiếm gặp."

"Hả?" Phỉ Thường lớ ngớ quay đầu lại nhìn mông mình, nhưng cậu đâu phải hươu cao cổ, dù cho quay gãy cả cổ cũng không thể nhìn được mông của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...