Chap 15: 15
Xe minivan của Trần Việt Dương dừng lại ở lề đường, ba chiếc xe Wuling Hongguang kia cũng lập tức dừng lại, các saseang lập tức xách theo đồ nghề ống kính chạy ra, giương nòng về phía xe minivan.
Lúc hai cái chân dài thò ra, ánh sáng đèn flash lập tức nháy lên lia lịa, nhưng lúc họ nhìn rõ trước ống kính là một người lạ hoắc thì dừng lại ngay lập tức.
"Đây là ai thế?"
"Không biết."
"Tôi từng thấy rồi, là sư đệ của anh Dương."
"Tên là Phỉ gì gì ý..."
Thanh niên cao lớn không thèm cúi đầu, mắt nhìn xuống đám nấm độc lí nhí bên dưới đang lộn nhộn: "Phỉ Thường. Phỉ Thường trong lợi hại phi thường."
Sau đó, Phỉ Thường lợi hại phi thường đi vòng qua cả cái xe trong sự theo dõi của tất cả mọi người, đi đến phía cửa ghế lái.
Từ đầu đến cuối, không có ai dám ho he gì, cũng chẳng dám cản cậu lại, chẳng dám hỏi cậu đang làm gì.
Lái xe đã rời khỏi ghế lái từ trước rồi.
Phỉ Thường ngồi vào, đóng cửa lại, tặng cho đám người ở ngoài cửa xe một cái nhìn lạnh như băng.
Đồng thời đạp ga, đánh mạnh tay lái, đầu xe đánh một vòng cực kỳ điệu nghệ, phi qua khoảng cách hẹp giữa hai đầu chiếc Wuling Hongguang một cách khó tin.
Đến khi khó xe bay đầy mặt rồi thì hội saseang mới nhận thức được vừa xảy ra chuyện gì, họ gào hét ầm lên, cuống cuồng nhảy lên xe Wuling Hongguang, đuổi theo.
Kỹ năng lái xe của Phỉ Thường giỏi đến không ngờ, đám người lái xe đuổi theo là ngựa quen đường cũ, là tay lái lụa, nhưng không thể nào đuổi kịp chiếc minivan cồng kềnh kia.
Có mấy lần rõ ràng đã bao vây được rồi nhưng cậu vẫn tìm được khe hở để thoát, lượn lách khôn lường.
Xe càng nặng thì càng không được lái nhanh, vì dễ bị mất lái.
Nếu không chắc tay, không tính toán kỹ lưỡng thì vận tốc quá 80km/h là đã không dám đi nhanh hơn được nữa rồi.
Tuy nhiên, người khi ghi hình ngay cả con nhím cũng không dám sờ như Phỉ Thường thì đến lúc này đây cũng gan to chẳng sợ gì, tốc độ xe minivan càng lúc càng nhanh, gió bên ngoài đập vào quá mạnh khiến cho cửa kính hai bên như rung cả lên.
Trong xe, ba trợ lý nhỏ và anh trai lái xe ôm chặt lấy nhau, run như cầy sấy.
Chỉ có mỗi Trần Việt Dương hai mắt sáng lên, hoàn toàn không rời mắt khỏi Phỉ Thường.
Từ góc nhìn của anh, chỉ thấy được cái gáy và cái tai màu mật của Phỉ Thường.
Lần đầu tiên Trần Việt Dương nhận thấy, hóa ra lúc căng thẳng, tai của Phỉ Thường sẽ động đậy liên tục.
Trần Việt Dương cũng lần đầu tiên biết được rằng vào lúc thời khắc then chốt, bản thân mình lại muốn sờ tai của Phỉ Thường.
Chiếc minivan cồng kềnh sau khi biểu diễn một màn "Tốc độ kinh hoàng", "Fast & Furious" và "Khúc cua định mệnh" dưới tay của Phỉ Thường xong, cuối cùng cũng được chiếc xe cảnh sát chậm rề rề chặn được ở lối ra đường cao tốc, tóm luôn cả ba chiếc Wuling Hongguang.
Bình luận